Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN TRỖI - CHỚP LỬA CẦU CÔNG LÝ VÀ PHÚT GIÂY BẤT TỬ TRƯỚC HỌNG SÚNG QUÂN THÙ

Nghệ An02/07/2026Phan Thị Hải Yến (xóm Nam Nghĩa - xã Nam Đàn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người mà cái chết của họ đã hóa thành ngọn lửa, thắp sáng rực rỡ cả một chặng đường lịch sử của dân tộc. Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi chính là một ngọn lửa bất tử như thế. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng lẫm liệt của anh là bản hùng ca tráng lệ về lòng yêu nước, ý chí kiên trung và niềm tin sắt đá của tuổi trẻ Việt Nam trước mũi súng quân thù.

Từ anh thợ điện đến chiến sĩ Biệt động kiên trung Sinh năm 1940 tại vùng quê nghèo Thanh Quýt (Điện Bàn, Quảng Nam), mồ côi mẹ từ nhỏ, Nguyễn Văn Trỗi thấu hiểu tận cùng nỗi khổ đau của nhân dân dưới gót giày xâm lược. Năm 1956, gia đình anh di cư vào Sài Gòn. Trải qua muôn vàn cơ cực, anh làm thuê kiếm sống, học nghề và trở thành công nhân tại Nhà máy điện Chợ Quán. Chính tại đây, giữa sào huyệt của địch, anh thợ điện trẻ tuổi đã được giác ngộ, chính thức đứng vào hàng ngũ Đoàn Thanh niên Nhân dân Cách mạng Việt Nam và gia nhập Đội Biệt động nội thành Sài Gòn (năm 1963).

Với sự gan dạ thiên bẩm, anh luôn xung phong nhận những nhiệm vụ hiểm nguy nhất, liên tục lập công, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho quân địch ngay giữa lòng thành phố.

Tiếng bom lỗi hẹn và khí phách hiên ngang chốn lao tù Tháng 5 năm 1964, nhận được tin phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu sẽ đến Sài Gòn, lực lượng cách mạng quyết định lên phương án tiêu diệt. Dù mới làm đám cưới với chị Phan Thị Quyên được vỏn vẹn hơn 10 ngày, gác lại tình nhà vì nghĩa nước, Nguyễn Văn Trỗi vẫn quả quyết xung phong nhận nhiệm vụ sinh tử: Đặt mìn tại cầu Công Lý.

Ngày 09/5/1964, trong lúc đang thiết lập đường dây kích nổ, kế hoạch không may bại lộ, anh sa vào tay giặc. Bị giam cầm tại "địa ngục trần gian" Khám Chí Hòa, đối mặt với những trận đòn thù tàn khốc, tra tấn dã man đến thịt nát xương tan, anh vẫn kiên quyết ngậm miệng, bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức.

Khi bị Tòa án Quân sự ngụy quyền kết án tử hình vào ngày 10/8/1964, đáp lại sự hạch sách của kẻ thù, anh hiên ngang dõng dạc tuyên bố: "Tôi chỉ tiếc rằng chưa giết được McNamara!". Lời nói ấy như nhát dao chí mạng đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của đế quốc Mỹ. Câu nói bất hủ của anh: "Còn giặc Mỹ, không ai có hạnh phúc cả" đã làm chấn động lương tri thế giới, trở thành chân lý chói lọi của thời đại.

Chín phút hào hùng làm chấn động địa cầu Sự kiên cường của Nguyễn Văn Trỗi đã làm rúng động dư luận quốc tế. Tại nửa vòng Trái Đất, Mặt trận Giải phóng Dân tộc Venezuela đã bắt giữ trung tá Mỹ Michael Smolen để trao đổi mạng sống cho anh. Thế nhưng, đê hèn thay, ngay khi Smolen được thả, Mỹ - ngụy đã lật lọng, vội vã đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xử bắn.

Đúng 9 giờ 59 phút, ngày 15/10/1964, tại pháp trường Khám Chí Hòa, trước ống kính của hàng loạt phóng viên quốc tế, người thanh niên 24 tuổi bước ra với nụ cười ngạo nghễ. Anh từ chối rửa tội vì khẳng định kẻ có tội là bọn cướp nước. Khi tên đao phủ định bịt mắt, anh giật phắt dải băng đen và quát lớn: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!".

Giữa khoảnh khắc ranh giới sinh tử, tiếng thét oai hùng của anh vang lên xé toạc bầu trời Sài Gòn: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"

Khúc vĩ thanh bất tử Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống, nhưng hàng triệu người thanh niên khác đã đứng lên. Sự hy sinh của anh đã trở thành biểu tượng truyền cảm hứng mãnh liệt, thôi thúc cả dân tộc bước vào cuộc Tổng tiến công giải phóng miền Nam mùa Xuân năm 1975. Khí phách ấy đã hóa thân vào thi ca, trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho bài thơ "Hãy nhớ lấy lời tôi" của Tố Hữu, hay cuốn sách gối đầu giường "Sống như anh" của nhà báo Thái Duy.

Ghi nhận công lao trời biển đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự hào viết: “Vì Tổ quốc, vì nhân dân, liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi đã anh dũng đấu tranh chống đế quốc Mỹ đến hơi thở cuối cùng. Chí khí lẫm liệt của anh hùng Trỗi là một tấm gương hy sinh cách mạng sáng ngời cho mọi người yêu nước, nhất là các cháu thanh niên học tập”.

Năm 1995, anh được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau nhiều năm yên nghỉ tại Nghĩa trang Văn Giáp (Quận 2), ngày 15/4/2018, hài cốt của anh đã được đón về trang trọng tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Hồ Chí Minh, nằm bên cạnh những đồng chí kiên trung khác.

Gấp lại trang sử về Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay mang trong tim một niềm tự hào mãnh liệt. Dòng máu cách mạng, tinh thần quả cảm và nụ cười hiên ngang của anh trước họng súng kẻ thù sẽ mãi mãi là ngọn hải đăng soi đường, nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của lớp lớp cha anh đi trước.

#cauchuyenthoihoalua #TuhaoVietNam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn