Nguyễn Văn Trỗi - Công nhân điện dũng cảm trên pháp trường Sài Gòn
Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang đạt đến giai đoạn gay go tại miền Nam. Nguyễn Văn Trỗi, 21 tuổi, công nhân điện ở khu Chợ Lớn, Sài Gòn, đã tham gia lực lượng vũ trang Mặt trận Dân tộc Giải phóng, nhận nhiệm vụ quan trọng: đặt mìn tại cầu Công Lý, tiêu diệt đoàn xe chở cố vấn Mỹ đang đi qua. Với sự khéo léo, dũng cảm, Nguyễn Văn Trỗi đã giả vờ sửa đường điện, đặt mìn dưới cầu, chờ khi đoàn xe địch đi qua. Nhưng khi thời cơ đến, lửa mìn nổ nhưng không thành công - chiếc xe chở cố vấn Mỹ chỉ bị hỏng nhẹ, không bị tiêu diệt. Giặc Pháp-Ngụy lập tức phát hiện ra người đặt mìn, bắt giữ Nguyễn Văn Trỗi ngay tại hiện trường.
Anh bị giam tại nhà tù Chí Hòa, bị tra tấn dã man, bị hỏi: "Ai là người chỉ huy? Nơi đặt mìn còn ở đâu?". Nguyễn Văn Trỗi không hề khai báo, chỉ trả lời: "Tôi là người cộng sản, tôi đã làm đúng nhiệm vụ của tôi, đó là đánh đuổi kẻ xâm lược khỏi đất nước tôi". Giặc biết không thể khuất phục được anh, nên kết án tử hình, đưa ra pháp trường Sài Gòn. Ngày hành hình, hàng chục ngàn người dân Sài Gòn đã tập trung bên đường để nhìn thấy dũng khí của anh hùng trẻ tuổi. Khi đến pháp trường, tên đao phủ định bịt mắt anh, Nguyễn Văn Trỗi giơ tay chỉ vào đôi mắt mình, nói: "Không cần bịt mắt. Tôi muốn nhìn thấy mảnh đất Sài Gòn tôi yêu quý, nhìn thấy hàng triệu người dân Việt Nam tôi yêu trước khi tôi chết. Các ngươi có thể giết tôi, nhưng không thể giết được tinh thần yêu nước của tôi". Trước họng súng của tên lính Ngụy, anh đứng thẳng, hô vang ba lần "Việt Nam muôn năm! Mặt trận Dân tộc Giải phóng muôn năm!". Hình ảnh anh hùng trẻ tuổi hiên ngang trước kẻ thù đã trở thành ngọn lửa sục sôi trong phong trào đấu tranh miền Nam, khiến hàng triệu thanh niên đứng lên chiến đấu.



