NGUYỄN VĂN TRỖI (ĐƠN VỊ BIỆT ĐỘNG) – NHÂN CHỨNG TRẬN TẾT MẬU THÂN SÀI GÒN
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, lực lượng biệt động Sài Gòn là những mũi đánh táo bạo, thọc sâu vào các cơ quan đầu não của chính quyền Sài Gòn và quân đội Mỹ. Nguyễn Văn Trỗi (tên chiến đấu), quê miền Trung, là một chiến sĩ biệt động, trực tiếp tham gia một mũi tiến công nội đô trong đêm Giao thừa lịch sử.
NGUYỄN VĂN TRỖI (ĐƠN VỊ BIỆT ĐỘNG) – NHÂN CHỨNG TRẬN TẾT MẬU THÂN SÀI GÒN
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, lực lượng biệt động Sài Gòn là những mũi đánh táo bạo, thọc sâu vào các cơ quan đầu não của chính quyền Sài Gòn và quân đội Mỹ. Nguyễn Văn Trỗi (tên chiến đấu), quê miền Trung, là một chiến sĩ biệt động, trực tiếp tham gia một mũi tiến công nội đô trong đêm Giao thừa lịch sử.
Theo tư liệu của Bộ Quốc phòng và các công trình nghiên cứu về Mậu Thân, nhiệm vụ của tổ ông Trỗi là đánh chiếm mục tiêu trọng yếu, tạo tiếng nổ chính trị, quân sự ngay giữa trung tâm Sài Gòn, buộc đối phương choáng váng, rối loạn hệ thống chỉ huy.
Đêm 30 Tết, khi pháo hoa vừa dứt, Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội cải trang, mang vũ khí bí mật tiếp cận mục tiêu. Đường phố Sài Gòn rực đèn, nhưng chỉ ít phút sau, tiếng súng vang lên, phá tan không khí yên bình giả tạo. Trong làn đạn dày đặc, tổ biệt động kiên cường chiến đấu, giữ vị trí nhiều giờ liền dù bị bao vây.
Khi đạn dược cạn dần, một số đồng đội hy sinh. Nguyễn Văn Trỗi bị thương, nhưng vẫn cố gắng bám trụ, che chắn cho đồng đội rút lui. Đến khi không thể thoát ra ngoài, anh bị bắt. Dù bị tra khảo, anh giữ trọn khí tiết người chiến sĩ cách mạng, không khai báo, không phản bội đồng đội.
Sau Tết Mậu Thân, dù nhiều mũi tiến công chịu tổn thất lớn, nhưng chiến dịch đã làm rung chuyển nước Mỹ, buộc chính quyền Mỹ phải thay đổi chiến lược, xuống thang chiến tranh và ngồi vào bàn đàm phán Paris. Với Nguyễn Văn Trỗi, Mậu Thân là trận đánh lớn nhất, khốc liệt nhất trong đời người lính, nơi anh chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và sức mạnh tinh thần không gì khuất phục của cách mạng Việt Nam.
Ông sống sót sau chiến tranh, trở thành nhân chứng lịch sử, mang theo ký ức về một đêm Tết không pháo hoa, không sum họp, chỉ có lòng yêu nước và ý chí quyết thắng.



