Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Trỗi – "Hãy nhớ lấy lời tôi!"

Nguyễn Văn Trỗi là một trong những anh hùng tiêu biểu của lực lượng biệt động Sài Gòn. Dù bị bắt và kết án tử hình khi mới 24 tuổi, ông vẫn giữ vững khí phách của người chiến sĩ cách mạng. Những lời hô vang trước pháp trường của ông đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.

Bắc Ninh02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1960, chiến tranh tại miền Nam ngày càng khốc liệt.

Ở Sài Gòn, giữa những con phố đông đúc và ánh đèn rực rỡ, có một chàng thanh niên làm nghề thợ điện tên là Nguyễn Văn Trỗi.

Ít ai biết rằng, phía sau vẻ ngoài bình dị ấy là một chiến sĩ biệt động đang âm thầm hoạt động.

Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ở Quảng Nam, từ nhỏ Nguyễn Văn Trỗi đã quen với cuộc sống vất vả.

Lớn lên, ông vào Sài Gòn làm công nhân điện.

Chính trong những ngày lao động ấy, ông chứng kiến cảnh đồng bào bị đàn áp, nhiều người yêu nước bị bắt bớ.

Ông quyết định tham gia lực lượng biệt động.

Nhiệm vụ của ông vô cùng nguy hiểm.

Đó là bí mật chuẩn bị đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm tấn công đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong chuyến thăm Sài Gòn năm 1964.

Kế hoạch chưa kịp thực hiện thì ông bị phát hiện và bắt giữ.

Sau nhiều ngày tra khảo dã man, Nguyễn Văn Trỗi vẫn không khai báo.

Ông nhận hết trách nhiệm về mình để bảo vệ đồng đội.

Những người trực tiếp thẩm vấn kể lại rằng, chàng trai trẻ luôn giữ thái độ bình tĩnh.

Không van xin.

Không run sợ.

Không một lần phản bội tổ chức.

Tòa án quân sự tuyên án tử hình.

Tin tức về Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng lan ra nhiều nước trên thế giới.

Nhiều tổ chức quốc tế lên tiếng yêu cầu hoãn thi hành án.

Ở một số quốc gia, người dân còn xuống đường biểu tình đòi trả tự do cho ông.

Nhưng bản án vẫn được giữ nguyên.

Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi được đưa ra pháp trường.

Người ta bịt mắt ông.

Ông lập tức lắc đầu từ chối.

Ông nói:

"Hãy để tôi nhìn đất nước tôi lần cuối."

Chiếc khăn bịt mắt được tháo xuống.

Ông đứng hiên ngang trước họng súng.

Trước khi đội hành quyết khai hỏa, Nguyễn Văn Trỗi bất ngờ hô lớn:

"Đả đảo đế quốc Mỹ!"

"Hồ Chí Minh muôn năm!"

"Việt Nam muôn năm!"

Những tiếng hô vang dội giữa pháp trường.

Người chứng kiến kể lại rằng, ngay cả một số người lính có mặt hôm đó cũng cúi đầu trước khí phách của người thanh niên mới 24 tuổi.

Sau loạt súng.

Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống.

Nhưng tên tuổi của ông thì sống mãi.

Ngay sau ngày đất nước thống nhất, cây cầu Công Lý được đổi tên thành cầu Nguyễn Văn Trỗi để tưởng nhớ người anh hùng trẻ tuổi.

Rất nhiều trường học, đường phố, công viên và công trình trên khắp cả nước cũng mang tên ông.

Nhiều thế hệ học sinh Việt Nam lớn lên cùng câu chuyện về người thanh niên hiên ngang bước ra pháp trường mà không cúi đầu trước kẻ thù.

Đối với họ, Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một chiến sĩ biệt động.

Ông là biểu tượng của lòng trung thành với Tổ quốc, của tuổi trẻ dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn