Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Trỗi – "Hãy nhớ lấy lời tôi!"

Nguyễn Văn Trỗi – "Hãy nhớ lấy lời tôi!"

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Văn Công Tuấn An (Tổng công ty Điện lực Thành phố Hồ Chí Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chi đoàn cở sở Công ty Điện lực Thủ Đức

Nguyễn Văn Trỗi – "Hãy nhớ lấy lời tôi!"

Lịch sử dân tộc Việt Nam có biết bao người con đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi là một biểu tượng đặc biệt của lòng yêu nước, của bản lĩnh kiên cường và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam. Cuộc đời anh chỉ vỏn vẹn 24 năm, nhưng đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc.

Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 01 tháng 02 năm 1940 tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn (nay là thị xã Điện Bàn), tỉnh Quảng Nam. Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, anh sớm thấu hiểu những nhọc nhằn của cuộc sống dưới ách thống trị của chế độ thực dân và đế quốc. Sau khi vào Sài Gòn mưu sinh, Nguyễn Văn Trỗi làm nghề thợ điện. Chính trong môi trường lao động ấy, tinh thần yêu nước và khát vọng giải phóng dân tộc ngày càng được hun đúc, thôi thúc anh tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn.

Năm 1964, khi Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara dự kiến đến Sài Gòn để thị sát tình hình chiến tranh, tổ chức giao cho Nguyễn Văn Trỗi nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm ngăn chặn đoàn xe của McNamara. Đây là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, đòi hỏi lòng dũng cảm và sự sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Trong quá trình chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Trỗi không may bị địch phát hiện và bắt giữ. Dù phải chịu nhiều đòn tra tấn khốc liệt trong nhà giam, anh vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Kẻ thù tìm mọi cách khai thác thông tin về tổ chức, đồng đội, nhưng anh kiên quyết không khai báo, chấp nhận mọi đau đớn để bảo vệ lực lượng cách mạng.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại pháp trường Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang bước đến nơi xử bắn. Trước họng súng của kẻ thù, anh từ chối bị bịt mắt. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh hô vang:

"Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"

Tiếng hô ấy vang lên đầy khí phách, thể hiện niềm tin sắt son vào thắng lợi của cách mạng và khát vọng độc lập, tự do của dân tộc. Ngay sau đó, anh anh dũng hy sinh khi mới 24 tuổi.

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi đã gây xúc động mạnh mẽ không chỉ trong nước mà còn trên trường quốc tế. Hình ảnh người thanh niên bình thản đối diện với cái chết vì lý tưởng độc lập dân tộc đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, truyền cảm hứng cho phong trào đấu tranh của thanh niên Việt Nam và bạn bè yêu chuộng hòa bình trên thế giới.

Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Văn Trỗi danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều tuyến đường, trường học, công trình công cộng trên khắp cả nước như một sự tri ân đối với người chiến sĩ trẻ đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Hơn sáu mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống, nhưng câu chuyện về anh vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của một người chiến sĩ biệt động, mà còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên dám sống vì lý tưởng, dám hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày nay, tuổi trẻ Việt Nam không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn đang đứng trước những thử thách mới của thời đại. Tinh thần Nguyễn Văn Trỗi được tiếp nối bằng ý chí học tập, lao động sáng tạo, làm chủ khoa học – công nghệ, chuyển đổi số, bảo vệ chủ quyền quốc gia và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Mỗi đoàn viên, thanh niên hãy biến lòng yêu nước thành những hành động cụ thể, bằng trách nhiệm trong công việc, sự tận tâm với cộng đồng và khát vọng cống hiến cho quê hương.

"Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng ngọn lửa mà Nguyễn Văn Trỗi thắp lên vẫn luôn rực sáng. Đó là ngọn lửa của lý tưởng cách mạng, của lòng yêu nước và của niềm tin vào tương lai dân tộc. Để rồi mỗi lần nhắc đến tên anh, chúng ta không chỉ tưởng nhớ một người anh hùng, mà còn tự nhắc mình phải sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh – những người đã viết nên bản hùng ca bất diệt bằng chính tuổi xuân và sinh mệnh của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Trỗi – "Hãy nhớ lấy lời tôi!" | Câu chuyện thời hoa lửa