Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Trỗi - "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!

Đà Nẵng06/01/2026Nguyễn Tấn Phi Khanh (2009) (Chi đoàn 11A2, Trường THPT Cao Bá Quát Quê quán: Tam Anh, Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở mảnh đất Điện Bàn trầm lắng của Quảng Nam – nơi từng là cái nôi của biết bao phong trào yêu nước – có một chàng trai trẻ đã bước vào lịch sử bằng sự can trường đến phi thường. Nguyễn Văn Trỗi, sinh năm 1940, lớn lên trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu nghị lực. Từ thuở nhỏ, anh đã sớm chứng kiến nỗi thống khổ của người dân dưới thời thuộc Mỹ – ngụy, và chính những điều ấy đã gieo vào lòng anh hạt giống của tinh thần đấu tranh.

Gia đình chuyển vào Sài Gòn sinh sống khi anh còn rất trẻ. Giữa thành phố nhộn nhịp mà đầy rối ren ấy, anh vừa làm thợ điện để phụ giúp gia đình, vừa âm thầm quan sát những bất công đang diễn ra hằng ngày. Ít ai ngờ rằng trong vẻ ngoài bình dị của một người thợ trẻ lại là một trái tim nóng đang tìm con đường đứng lên vì dân tộc.

Cuối cùng, anh chọn dấn thân vào phong trào cách mạng, trở thành một chiến sĩ của lực lượng Biệt động Sài Gòn – lực lượng hoạt động bí mật, hiểm nguy giữa lòng đô thị. Ngày anh nhận nhiệm vụ đặt mìn nhằm vào đoàn xe của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara năm 1964, anh mới chỉ 24 tuổi – cái tuổi đẹp nhất đời người.

Nhiệm vụ không thành, Nguyễn Văn Trỗi bị bắt. Địch giam anh ở Khám Chí Hòa, ngày đêm tra tấn đủ kiểu. Nhưng trước mọi đòn roi, anh chỉ giữ một tinh thần duy nhất: không khai, không để tổ chức bị lộ. Người ta kể rằng, mỗi lần bị lôi ra tra khảo, anh đều nhìn thẳng vào bọn giặc, không chớp mắt, như thể muốn nói rằng: “Các người có thể đánh tôi, nhưng không đánh gục được lý tưởng của tôi.”

Ngày 15/10/1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường. Trên đường đi, anh vẫn hiên ngang hô lớn:

"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Anh cũng đã hô vang khẩu hiệu "Đả đảo Nguyễn Khánh!" và giật bỏ tấm băng bịt mắt để nhìn thẳng vào mảnh đất quê hương trước khi tiếng súng kết liễu cuộc đời mình.

Khoảnh khắc ấy, tiếng hô của chàng trai 24 tuổi làm rung chuyển cả không khí buổi sáng ở Sài Gòn. Đó không chỉ là tiếng nói của riêng anh – mà còn là tiếng lòng của cả một dân tộc đang đứng lên đấu tranh.

Hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng những gì anh để lại thì ở mãi cùng thời gian. Tên anh được đặt cho những cây cầu, con đường, trường học trên khắp cả nước. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một người anh hùng của quá khứ, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của ý chí không khuất phục trước bạo tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn