Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Trổi - Hoa Lửa Vùng Đất Thép

Câu chuyện tái hiện những năm tháng thanh xuân rực rỡ và quả cảm của Nguyễn Văn Trỗi – người con xứ Quảng đã dâng trọn tuổi trẻ cho độc lập dân tộc, biến giây phút cuối cùng trên pháp trường thành khúc ca bất tử của thời hoa lửa.

Đà Nẵng30/08/2026Nguyễn Thanh Dàng (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Nguyễn Văn Trỗi (sinh ngày 1 tháng 2 năm 1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Năm 1956, khi mới 16 tuổi, rời quê nhà cằn cỗi nhưng kiên cường, ông vào Sài Gòn kiếm sống. Tại đây, giữa lòng thành phố sôi động nhưng đầy rẫy sự đàn áp của chính quyền thời bấy giờ, chàng thanh niên xứ Quảng đã vừa học nghề thợ điện tại Hãng hoả xa Sài Gòn, vừa nhanh chóng tham gia các hoạt động đấu tranh của công nhân.

​Chẳng bao lâu sau, Nguyễn Văn Trỗi trở thành chiến sĩ biệt động thuộc Biệt động Sài Gòn (đơn vị A30). Năm 1964, ông kết hôn với bà Phan Thị Quyên khi tình yêu tuổi trẻ vừa chớm nở. Nhưng thời hoa lửa không cho phép những người con yêu nước sống chỉ riêng cho hạnh phúc cá nhân. Chỉ vài tuần sau lễ cưới, tháng 5 năm 1964, ông nhận nhiệm vụ đặc biệt: gài mìn tại cầu Công Lý nhằm ám sát phái đoàn quân sự cao cấp do Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara dẫn đầu.

​Trớ trêu thay, nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành thì sự cố xảy ra, ông bị địch bắt ngày 9 tháng 5 năm 1964.

​Suốt nhiều tháng trong khám chí hòa, địch dùng đủ mọi hình tra dã man nhất để khuất phục tâm trí người thanh niên 24 tuổi. Đáp lại những đòn thù là thái độ kiên trung, bảo mật tuyệt đối cho tổ chức và đồng đội.

​Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại khám Chí Hòa, địch đưa ông ra xử bắn. Không khí pháp trường ngột ngạt và căng thẳng, nhưng Nguyễn Văn Trỗi xuất hiện với tư thế ngẩng cao đầu. Khi địch định giật dải băng đen che mắt, ông gạt đi và dứt khoát nói:

"Không cần! Phải để tôi nhìn mảnh đất này, nhìn đất nước thân yêu của tôi!"

​Trước họng súng của kẻ thù, ông không chút nao núng, hô vang những lời đanh thép:

"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"

​Chín viên đạn vang lên ở tuổi 24, nhưng tiếng hô của người chiến sĩ trẻ đã vượt qua bức tường khám Chí Hòa, vang vọng khắp các ngả đường Sài Gòn và lan ra toàn thế giới. Tấm gương của Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành ngọn lửa châm bùng lên tinh thần đấu tranh của hàng triệu thanh niên Việt Nam trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chứng minh cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Trổi - Hoa Lửa Vùng Đất Thép | Câu chuyện thời hoa lửa