Nguyễn Văn Trỗi – Khoảnh khắc hóa thành bất tử
Sài Gòn những năm 1960, thành phố không ngủ, nhưng cũng không yên bình. Trong dòng người hối hả, có một người thợ điện trẻ âm thầm mang trong mình một nhiệm vụ lớn.
Trỗi được giao nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý để ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Đêm trước ngày hành động, anh gần như không ngủ. Anh nhớ đến người vợ trẻ, nhớ đến mái nhà nhỏ, nhưng rồi tất cả được thay bằng một suy nghĩ duy nhất: đất nước cần anh.
Kế hoạch không thành, anh bị bắt. Trong nhà giam, kẻ thù tìm mọi cách khai thác thông tin, nhưng anh chỉ im lặng. Một người lính canh hỏi nhỏ:
“Anh không sợ chết sao?”
Trỗi mỉm cười:
“Chết vì đất nước thì có gì phải sợ.”
Ngày ra pháp trường, trời nắng gắt. Anh bị trói, bịt mắt, nhưng khi chuẩn bị hành hình, anh giật phăng miếng vải che mắt và hô lớn:
“Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô vang dội, khiến những người có mặt sững lại. Đó không chỉ là lời nói, mà là lời thề của cả một thế hệ.
Loạt súng nổ. Nhưng khoảnh khắc ấy, người thanh niên đã bước qua cái chết để trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước.


