NGUYỄN VĂN TRỖI: KHÚC VĨ THANH BẤT TỬ TRÊN PHÁP TRƯỜNG
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, hiếm có hình ảnh nào gây xúc động mạnh mẽ và lay động trái tim nhân loại như giây phút anh thanh niên thợ điện Nguyễn Văn Trỗi đứng trước họng súng quân thù. Đó không phải là một cuộc hành hình, mà là một cuộc hành trình đi vào bất tử của một người con Quảng Nam mang trong mình dòng máu kiên trung của đất học, đất võ.
Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng có những cái tên không bao giờ lùi vào dĩ vãng, bởi họ không chỉ sống bằng hơi thở, mà bằng khí phách của một dân tộc. Nếu bến Thạch Hãn có nụ cười của bà Thu, dòng Ba Lòng có bước chân của ông Phong, thì giữa lòng Sài Gòn rực lửa, có một cái tên đã trở thành bất tử: Nguyễn Văn Trỗi.
Người thợ điện và lý tưởng rực sáng
Sinh ra trong một gia đình bần nông tại Điện Bàn, Quảng Nam, Nguyễn Văn Trỗi sớm thấu hiểu nỗi đau của một đất nước bị chia cắt. Rời quê hương vào Sài Gòn, anh chọn nghề thợ điện tại Nhà máy điện Chợ Quán. Giữa ánh sáng đèn đường của phố thị hoa lệ, anh nhìn thấy những góc tối của sự áp bức và bất công.
Chính lý tưởng cách mạng đã soi rọi cho người thanh niên ấy. Anh gia nhập biệt động nội thành, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Năm 1964, khi biết tin Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara sẽ đi qua cầu Công Lý, anh Trỗi đã xung phong nhận nhiệm vụ cài mìn tiêu diệt kẻ thù. Điều khiến hậu thế nghẹn ngào nhất chính là khi ấy, anh mới cưới vợ được vỏn vẹn 10 ngày. Giữa tình yêu lứa đôi nồng cháy và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, anh đã chọn hy sinh hạnh phúc cá nhân cho khát vọng độc lập của dân tộc.
Khí tiết hiên ngang trước họng súng quân thù
Kế hoạch không thành, anh bị bắt. Kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn từ tra tấn dã man đến dụ dỗ đường mật, nhưng câu trả lời của anh vẫn đanh thép: "Còn giặc Mỹ, không ai có hạnh phúc cả." Đỉnh điểm của sự kiên trung ấy là 9 phút tại pháp trường Khám Chí Hòa vào sáng ngày 15/10/1964. Trước mặt các phóng viên quốc tế, anh Trỗi không hề run sợ. Khi kẻ thù muốn bịt mắt, anh giật phắt tấm băng đen:
"Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!"
Lời hô vang của anh trước khi ngã xuống: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!" không chỉ là lời chào tiễn biệt, mà là một tiếng sấm vang dội thức tỉnh lương tri cả thế giới, tiếp thêm ngọn lửa chiến đấu cho hàng triệu thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ.
Sống như anh - Ngọn lửa cháy mãi
Sự hy sinh của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi đã vượt ra ngoài biên giới Việt Nam. Câu chuyện về anh đã khiến những người lính du kích Venezuela bắt giữ con tin để đòi tự do cho anh – một sự kiện chưa từng có tiền lệ, minh chứng cho sức lan tỏa của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Sau ngày đất nước thống nhất, thi hài anh được đưa về an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP. Hồ Chí Minh, bên cạnh những người đồng đội tiêu biểu. Nhưng hơn cả một phần mộ, anh đã sống mãi trong cuốn bút ký "Sống như anh", trong những bài ca đi cùng năm tháng và trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.
Cuộc đời 24 xuân xanh của Nguyễn Văn Trỗi là một thông điệp mạnh mẽ gửi đến thế hệ trẻ hôm nay: Hạnh phúc thật sự chỉ có khi đất nước tự do, và giá trị của một con người không đo bằng độ dài của năm tháng, mà bằng chiều sâu của sự cống hiến.
Anh ngã xuống cho mảnh đất cầu Công Lý ngày ấy được xanh màu hòa bình hôm nay. Tên anh không chỉ được đặt cho những con đường, những ngôi trường, mà còn được khắc ghi như một biểu tượng của lòng kiên trung, nhắc nhở chúng ta về một "thời hoa lửa" mà mỗi con người đều rực sáng như một vì sao.



