Nguyễn Văn Trỗi: Lời Thề Bất Tử Trên Pháp Trường Chí Hòa
Chín phút cuối cùng trên pháp trường Khám lớn Chí Hòa năm 1964 đã biến người thợ điện 24 tuổi Nguyễn Văn Trỗi thành một tượng đài bất tử của dân tộc. Bài viết khắc họa khoảnh khắc lịch sử hiên ngang: giật phắt dải băng bịt mắt, nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù và cất tiếng hô làm rung chuyển cả thế giới của người chiến sĩ biệt động Sài Gòn - một bản anh hùng ca kiêu hãnh về chí khí quật cường của tuổi trẻ Việt Nam.
Nguyễn Văn Trỗi: Lời Thề Bất Tử Trên Pháp Trường Chí Hòa
Có những cái chết không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại; có những con người khi ngã xuống lại đứng thẳng lên trong lịch sử như một tượng đài sừng sững của lòng yêu nước. Ở tuổi 24, Nguyễn Văn Trỗi - người thanh niên công nhân xứ Quảng - đã bước vào bất tử bằng 9 phút ngắn ngủi trên pháp trường, để lại một khúc anh hùng ca làm rung chuyển cả thế giới.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Văn Trỗi sớm thấu hiểu nỗi đau của một dân tộc bị xiềng xắc. Rời quê hương vào Sài Gòn lăn lộn kiếm sống bằng nghề thợ điện, lòng căm thù quân xâm lược và ý chí tự do trong anh chưa bao giờ nguôi khoai. Giữa lòng đô thị bị chiếm đóng, anh trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn, dấn thân vào những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm với một lý tưởng duy nhất: giải phóng quê hương.
Tháng 5 năm 1964, nhận nhiệm vụ cài mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu, Nguyễn Văn Trỗi đã không một chút do dự. Dù kế hoạch không may bị lộ và anh rơi vào tay giặc, nhưng sự kiên cường của người chiến sĩ trẻ đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Trong ngục tối với những trận đòn tra tấn dã man "thập tử nhất sinh", anh nhất quyết không khai báo một lời, giữ trọn tấm lòng trung kiên với Tổ quốc và đồng đội.
Thực dân Mỹ và chính quyền Sài Gòn quyết định đưa anh ra tử hình nhằm đe dọa phong trào cách mạng. Nhưng chúng không ngờ rằng, chính pháp trường Khám lớn Chí Hòa rạng sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964 lại trở thành nơi chứng kiến khí tiết lẫm liệt chưa từng có.
Trước họng súng của kẻ thù và ống kính của các phóng viên quốc tế, Nguyễn Văn Trỗi hoàn toàn chủ động, từ chối rửa tội, từ chối bịt mắt. Anh giật phắt tấm băng đen để được nhìn lần cuối mảnh đất quê hương, nhìn thẳng vào nòng súng địch với ánh mắt rực lửa căm thù. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, người thanh niên 24 tuổi đã cất tiếng hô vang, làm rung chuyển cả không gian:
"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"
Chín phút cuối cùng của Nguyễn Văn Trỗi trên pháp trường đã trở thành một chấn động toàn cầu. Lời hô của anh không chỉ dập tắt sự tàn bạo của kẻ thù mà còn thắp lên ngọn lửa đấu tranh bùng cháy từ Nam ra Bắc, lan sang tận bờ bên kia đại dương, thức tỉnh trái tim của hàng triệu con người yêu chuộng hòa bình trên thế giới, từ Hà Nội đến La Habana.
Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, khi hạnh phúc lứa đôi mới vừa chớm nở được vài ngày. Nhưng anh đã sống một cuộc đời trọn vẹn và rực rỡ nhất. Lời thề bất tử của người thợ điện xứ Quảng mãi mãi là ngọn đuốc soi đường, là bản anh hùng ca kiêu hãnh về chí khí quật cường của tuổi trẻ Việt Nam qua mọi thế hệ.


