NGUYỄN VĂN TRỖI: LỜI THỀ BẤT TỬ VÀ KHÍ PHÁCH ANH HÙNG NGAY TRƯỚC HỌNG SÚNG KẺ THÙ
Trong lòng Sài Gòn sôi sục những năm 1960, có một người thanh niên đã trở thành biểu tượng sống của tinh thần đấu tranh không khoan nhượng. Đó là Nguyễn Văn Trỗi, một chiến sĩ biệt động trẻ tuổi, người đã dùng hành động táo bạo và cái chết hiên ngang của mình để giáng một đòn mạnh vào ý chí xâm lược của kẻ thù.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Sớm mồ côi cha, anh theo mẹ vào Sài Gòn làm công nhân điện tại Nhà máy điện Chợ Quán. Trong môi trường công nhân, anh sớm tiếp xúc và giác ngộ lý tưởng cách mạng, gia nhập Lực lượng vũ trang Sài Gòn – Gia Định, trở thành chiến sĩ biệt động nội thành.
Người Công Nhân Điện Và Kế Hoạch Táo Bạo
Nhiệm vụ chính của biệt động Sài Gòn là đánh vào đầu não, gây tiếng vang lớn để thức tỉnh quần chúng và làm lung lay ý chí của quân thù. Nguyễn Văn Trỗi đã được giao một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: Trừng trị Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara và Đại sứ Mỹ Maxwell Taylor khi họ đến thăm miền Nam Việt Nam vào tháng 5 năm 1964.
Địa điểm được chọn là cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) trên đường từ sân bay Tân Sơn Nhất vào trung tâm thành phố. Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội đã dũng cảm thực hiện việc gài mìn tại chân cầu. Kế hoạch đòi hỏi sự tỉ mỉ, bí mật tuyệt đối và tinh thần sẵn sàng hy sinh.
Tuy nhiên, kế hoạch không thành công trọn vẹn. Anh bị địch phát hiện và bắt giữ. Việc bắt được một chiến sĩ biệt động ngay giữa Sài Gòn đã khiến Mỹ và chính quyền Sài Gòn vô cùng đắc ý, coi đó là cơ hội để khai thác thông tin và bóp méo dư luận.
Khí Phách Bất Khuất Trước Pháp Trường
Trong tù, Nguyễn Văn Trỗi phải đối mặt với những màn tra tấn dã man. Nhưng giống như những chiến sĩ cách mạng kiên cường khác, anh đã giữ vững khí tiết, không hề khai báo, làm cho địch không thể khai thác được bất kỳ thông tin nào về tổ chức.
Mỹ và chính quyền Sài Gòn quyết định đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xử bắn để thị uy và trấn áp phong trào đấu tranh. Nhưng chính giây phút định mệnh tại pháp trường đã biến anh thành một người hùng bất tử.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại khám Chí Hòa, trước họng súng của kẻ thù, Nguyễn Văn Trỗi đã từ chối bịt mắt. Anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay, dõng dạc hô vang:
“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô hùng hồn, kiên định ấy không chỉ là lời thề bất tử của một người chiến sĩ mà còn là tiếng sấm vang dội thức tỉnh hàng triệu trái tim, không chỉ ở Việt Nam mà còn trên toàn thế giới. Hành động và câu nói của anh đã lan truyền nhanh chóng, tạo nên làn sóng phản đối chiến tranh của Mỹ trên khắp các châu lục. Thậm chí, anh còn trở thành người hùng của phong trào chống Mỹ ở Venezuela.
Sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Văn Trỗi khi chỉ mới 24 tuổi đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong Kháng chiến chống Mỹ. Tên anh được đặt cho những con đường, trường học, và tượng đài anh hùng của anh mãi mãi đứng vững, là lời nhắc nhở về một thế hệ đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập, tự do.
Nguyễn Văn Trỗi được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và là nguồn cảm hứng vĩ đại cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.



