Podcast

Nguyễn Văn Trỗi – lời thề trước họng súng

“Câu chuyện thời hoa lửa” về Nguyễn Văn Trỗi vì thế không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn soi sáng con đường của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Tuyên Quang15/12/2025Hà Thị Châm (Đoàn xã Mậu Duệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Văn Trỗi – lời thề trước họng súng

Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình lao động bình dị. Cuộc đời anh, nếu không có chiến tranh, có lẽ cũng như bao người thợ khác – lam lũ mưu sinh, ước mơ một mái ấm nhỏ và cuộc sống yên bình. Nhưng lịch sử đã đặt anh vào một thời điểm mà mỗi con người đều phải lựa chọn: sống cho riêng mình hay sống cho Tổ quốc.

Khi đất nước chìm trong bom đạn, Nguyễn Văn Trỗi hiểu rằng tự do không thể chờ đợi, độc lập không thể xin cho. Anh tham gia hoạt động cách mạng với một niềm tin giản dị nhưng mãnh liệt: “Nếu ai cũng sợ hy sinh thì đất nước này sẽ ra sao?” Chính niềm tin ấy đã dẫn anh đến một nhiệm vụ đặc biệt – nhiệm vụ mà anh biết trước có thể phải đánh đổi bằng cả mạng sống.

Bị địch bắt, Nguyễn Văn Trỗi phải đối mặt với những ngày tháng tra tấn tàn khốc. Kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn để khuất phục ý chí của anh: đe dọa, mua chuộc, đánh đập. Nhưng trước mọi đau đớn, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ trọn khí phách của người chiến sĩ cách mạng. Anh không khai báo, không cầu xin, không lùi bước.

Trước pháp trường, giữa vòng vây họng súng, Nguyễn Văn Trỗi không run sợ. Anh ngẩng cao đầu, dõng dạc hô vang:
“Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô ấy vang lên như một lời thề, như ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho hàng triệu con người đang đấu tranh vì độc lập, tự do.

Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng cái chết của anh không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một biểu tượng. Biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất, của thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn