NGUYỄN VĂN TRỖI – MỘT NGƯỜI THỢ ĐIỆN VÀ MỘT TRÁI TIM KHÔNG KHUẤT PHỤC
Trước khi trở thành cái tên được nhắc đến trong những trang sử hào hùng của dân tộc, Nguyễn Văn Trỗi chỉ là một người thanh niên rất đỗi bình thường.
Anh sinh năm 1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Tuổi thơ của anh gắn với cuộc sống nghèo khó. Lớn lên, Nguyễn Văn Trỗi rời quê vào Sài Gòn làm thuê, học nghề và trở thành một người thợ điện. Anh có một cuộc sống giản dị, có tình yêu với người con gái tên Phan Thị Quyên và có những ước mơ bình thường của một người thanh niên đang ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Nhưng đất nước khi ấy không có bình yên.
Chiến tranh khiến hàng triệu con người phải lựa chọn giữa sự an toàn của riêng mình và vận mệnh của quê hương. Nguyễn Văn Trỗi đã lựa chọn con đường đấu tranh.
Anh tham gia lực lượng biệt động, hoạt động bí mật giữa lòng Sài Gòn. Đó là một công việc luôn phải đối diện với hiểm nguy, nơi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Tháng 5 năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ. Trong khi đang chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Trỗi bị phát hiện và bắt giữ.
Từ đây bắt đầu những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời anh.
Trong nhà tù, Nguyễn Văn Trỗi phải chịu những đòn tra tấn tàn bạo. Nhưng trước kẻ thù, người thanh niên ấy vẫn kiên cường. Họ có thể giam giữ thân thể anh, nhưng không thể bắt anh từ bỏ lý tưởng.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường Chí Hòa.
Anh biết mình sắp chết. Anh cũng biết mình sẽ không còn cơ hội trở về với người vợ trẻ, không còn những ngày tháng bình dị của một người thợ điện, không còn một tương lai mà anh từng mong ước.
Nhưng anh không run sợ.
Trước giờ phút cuối cùng, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ tư thế hiên ngang. Anh từ chối khuất phục, từ chối bịt mắt và cất cao tiếng hô thể hiện niềm tin sắt son vào cách mạng, vào nhân dân và vào ngày đất nước thống nhất.
Phút cuối cùng của cuộc đời anh trở thành khoảnh khắc bất tử.
Nguyễn Văn Trỗi hy sinh khi mới 24 tuổi. Anh không được chứng kiến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, không được nhìn thấy đất nước thống nhất, cũng không được sống những năm tháng hòa bình mà thế hệ hôm nay đang tận hưởng.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên giá trị của hòa bình.
Người thanh niên năm nào đã trở thành biểu tượng của một thế hệ dám sống, dám chiến đấu và dám hy sinh cho Tổ quốc. Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi không chỉ kể về một người anh hùng. Đó còn là câu chuyện về những ước mơ đã được đặt xuống trước một ước mơ lớn hơn: ước mơ về một đất nước độc lập, tự do.
Ngày hôm nay, khi cuộc chiến đã lùi xa, có lẽ điều ý nghĩa nhất chúng ta có thể làm để tưởng nhớ những người như Nguyễn Văn Trỗi là sống thật xứng đáng với những năm tháng mà họ đã đánh đổi bằng tuổi trẻ và cả mạng sống của mình.
Bởi có những người đã chết để đất nước được sống.
Và có những tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.



