NGUYỄN VĂN TRỖI - NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Nguyễn Văn Trỗi (1940–1964) là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, quê tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Anh là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí đấu tranh vì độc lập dân tộc của tuổi trẻ Việt Nam.
Mùa hè năm 1964, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, trên mảnh đất Quảng Nam kiên cường có một người thanh niên tuổi đời còn rất trẻ nhưng mang trong tim ngọn lửa yêu nước cháy bỏng. Đó là Nguyễn Văn Trỗi.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Gia đình nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước đã nuôi dưỡng trong anh ý chí đấu tranh vì độc lập dân tộc.
Lớn lên trong cảnh quê hương bị bom đạn chiến tranh tàn phá, chứng kiến đồng bào chịu nhiều đau thương mất mát, Nguyễn Văn Trỗi sớm tham gia cách mạng. Anh trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn, nhận nhiều nhiệm vụ nguy hiểm.
Tháng 5 năm 1964, anh được giao nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn tại cầu Công Lý ở Sài Gòn nhằm ngăn chặn đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara. Đây là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn và nguy hiểm.
Đêm hôm ấy, giữa bóng tối dày đặc, Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội bí mật tiếp cận mục tiêu. Nhưng không may, kế hoạch bị phát hiện. Anh bị địch bắt giữ.
Suốt những tháng ngày trong nhà lao, quân địch dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man. Chúng muốn anh khai báo tổ chức cách mạng. Thế nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn kiên cường chịu đựng, quyết không phản bội đồng đội và lý tưởng cách mạng.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, trước pháp trường, kẻ thù trói chặt người thanh niên Quảng Nam bằng dây thừng. Chúng định bịt mắt anh nhưng anh dõng dạc nói:
"Không! Hãy để tôi nhìn mảnh đất thân yêu của tôi lần cuối!"
Giây phút cuối cùng của cuộc đời, Nguyễn Văn Trỗi vẫn hiên ngang hô vang:
"Hồ Chí Minh muôn năm!
Việt Nam muôn năm!"
Tiếng hô ấy vang vọng giữa pháp trường, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống khi mới 24 tuổi. Tuổi trẻ của anh ngắn ngủi nhưng đã thắp lên ngọn lửa cách mạng cho biết bao thế hệ. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, mỗi lần nhắc đến Nguyễn Văn Trỗi, người dân Quảng Nam vẫn tự hào về người con ưu tú của quê hương. Cuộc đời anh là minh chứng cho chân lý: có những con người tuy sống không dài nhưng ánh sáng từ họ sẽ còn soi đường cho dân tộc mãi mãi.
Ngọn lửa Nguyễn Văn Trỗi đã tắt trên pháp trường năm ấy, nhưng tinh thần bất khuất của anh vẫn cháy sáng trong trái tim người Việt Nam hôm nay và mai sau.


