“NGUYỄN VĂN TRỖI – NGỌN LỬA TUỔI TRẺ KHÔNG BAO GIỜ TẮT”
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, có một người thanh niên mang trái tim quả cảm đã sẵn sàng hi sinh tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc. Anh là Nguyễn Văn Trỗi – người chiến sĩ biệt động Sài Gòn với tinh thần bất khuất trước họng súng quân thù. Dù đứng trước cái chết, anh vẫn hiên ngang hô vang khẩu hiệu yêu nước, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.
“Hồi đó, Sài Gòn chìm trong khói lửa chiến tranh. Đường phố ngày nào cũng đầy lính Mỹ, xe bọc thép và tiếng còi báo động. Người dân sống trong lo sợ, nhưng trong lòng ai cũng âm ỉ ngọn lửa căm thù giặc. Trong những ngày ấy, tôi gặp anh Nguyễn Văn Trỗi – một chàng trai trẻ làm nghề thợ điện, dáng người gầy nhưng ánh mắt luôn sáng rực niềm tin. Anh Trỗi ít nói lắm, nhưng mỗi lần nhắc đến đất nước thì giọng anh cứng rắn vô cùng. Anh bảo: ‘Nếu ai cũng sợ hi sinh thì bao giờ nước mình mới được độc lập?’ Câu nói ấy làm tôi nhớ mãi đến tận bây giờ. Năm 1964, anh được giao nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn ở cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ sang Việt Nam. Hôm ấy trời Sài Gòn oi bức, ai cũng hồi hộp chờ tin thắng lợi. Nhưng không may, kế hoạch bị lộ và anh Trỗi bị địch bắt ngay trước giờ hành động.
Bọn chúng tra tấn anh dã man lắm. Chúng đánh đập, ép anh khai ra đồng đội nhưng anh nhất quyết không nói nửa lời. Dù thân thể đầy thương tích, anh vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu. Tôi còn nhớ có người lính ngụy tức giận quát lớn: ‘Mày không sợ chết sao?’ Anh Trỗi chỉ cười rồi đáp: ‘Còn giặc Mỹ trên đất nước này thì người Việt Nam còn đứng lên chiến đấu.’ Ngày đưa anh ra pháp trường, rất đông người dân đứng từ xa lặng lẽ nhìn theo. Ai cũng nghẹn ngào. Nhưng anh Trỗi không hề run sợ. Trước họng súng quân thù, anh dõng dạc hô lớn: ‘Hồ Chí Minh muôn năm!
Việt Nam muôn năm!’
Tiếng hô ấy vang dội giữa buổi sáng Sài Gòn, khiến nhiều người bật khóc. Ngay cả một vài tên lính đứng gần đó cũng cúi đầu im lặng. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần của anh thì sống mãi trong lòng nhân dân. Sau ngày ấy, thanh niên Sài Gòn truyền tay nhau câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi như truyền đi một ngọn lửa. Nhiều người đã đứng lên tham gia cách mạng vì cảm phục lòng can đảm của anh. Với chúng tôi, anh không chỉ là một người chiến sĩ, mà còn là biểu tượng đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam – dám sống, dám hi sinh vì độc lập tự do của dân tộc.”

