Nguyễn Văn Trỗi – Người anh hùng bất khuất.
Em được nghe câu chuyện về anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi trong một buổi sinh hoạt truyền thống dưới cờ của trường. Hôm ấy, sân trường lặng hơn thường ngày. Giọng thầy giáo vang lên chậm rãi, trầm ấm, kể cho chúng em nghe về một người thanh niên bình dị nhưng đã sống một cuộc đời phi thường giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Câu chuyện ấy khiến em lặng người và suy nghĩ rất nhiều.
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam là nơi nắng gió khắc nghiệt nhưng con người luôn giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn với những ngày tháng cơ cực, với ruộng đồng, làng quê và cả những trận bom cày xới quê hương. Ngay từ khi còn nhỏ, anh đã sớm chứng kiến cảnh đồng bào mình chịu nhiều đau thương, mất mát. Có lẽ chính từ đó, trong anh đã nhen nhóm một ngọn lửa âm thầm ngọn lửa của lòng căm thù giặc và khát vọng được góp sức cho Tổ quốc.
Lớn lên, anh rời quê vào Sài Gòn làm thợ điện để mưu sinh. Giữa thành phố đông đúc, xa hoa nhưng đầy áp bức ấy, Nguyễn Văn Trỗi vẫn luôn hướng về quê hương miền Trung còn ngày đêm oằn mình trong khói lửa. Thầy giáo kể rằng, anh sống giản dị, ít nói, nhưng trong suy nghĩ lại rất chín chắn. Khi được giác ngộ và tham gia hoạt động cách mạng, anh mang theo tất cả nhiệt huyết và niềm tin của tuổi trẻ, coi việc hy sinh vì đất nước là điều thiêng liêng và cao cả nhất.
Những ngày cuối cùng của anh là phần câu chuyện khiến cả lớp em xúc động nhất. Trong hoàn cảnh vô cùng gian khổ, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ trọn khí phách của người chiến sĩ cách mạng. Anh không sợ hãi, không khuất phục trước mọi thử thách. Dù đối diện với cái chết, anh vẫn một lòng tin tưởng vào thắng lợi của dân tộc, tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình, nhân dân sẽ được sống trong tự do, hạnh phúc.
Thầy giáo nói rằng, trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh không nghĩ đến riêng mình mà nghĩ đến đồng bào, đến những người mẹ ở quê nhà Quảng Nam đang ngày đêm mong tin con, đến tương lai của đất nước. Khi nghe đến đây, em chợt thấy sống mũi cay cay. Em hiểu rằng, có những con người ra đi rất sớm nhưng lý tưởng và tinh thần của họ thì sống mãi cùng năm tháng.
Sau buổi sinh hoạt ấy, em tìm đọc thêm tài liệu và được biết tên Nguyễn Văn Trỗi đã được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp mọi miền đất nước. Mỗi lần đi qua những nơi mang tên anh, em lại nhớ đến câu chuyện hôm nay và tự nhủ phải sống xứng đáng hơn. Anh không chỉ là một anh hùng trong sách sử, mà còn là biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam dám sống, dám hy sinh vì độc lập dân tộc.



