NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN HIÊN NGANG TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Thời kỳ lịch sử: Kháng chiến chống Mỹ, cứu nước – giai đoạn đầu những năm 1960
Sinh: 1/2/1940, tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam
Nhiệm vụ: Chiến sĩ biệt động Sài Gòn – Gia Định
Bị bắt: 9/5/1964
Hy sinh: 15/10/1964, tại nhà lao Chí Hòa, Sài Gòn
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, được truy tặng năm 1964.
Ảnh tư liệu về Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi.
Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những con người trở thành biểu tượng không chỉ bởi những trận đánh họ tham gia, mà còn bởi tư thế của họ trước cái chết. Nguyễn Văn Trỗi là một trong những người như thế. Người thanh niên quê Quảng Nam đã trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn, bị bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ và sau nhiều tháng bị giam giữ, tra tấn vẫn không khuất phục. Hình ảnh anh hiên ngang tại pháp trường ngày 15/10/1964 đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam thời chống Mỹ.
Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1/2/1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, tỉnh Quảng Nam. Xuất thân trong một gia đình lao động, anh sớm phải đối mặt với cuộc sống nhiều khó khăn. Khi cuộc đấu tranh chống Mỹ và chính quyền Sài Gòn ngày càng quyết liệt, Nguyễn Văn Trỗi tham gia hoạt động cách mạng và trở thành một chiến sĩ biệt động hoạt động bí mật tại Sài Gòn.
Năm 1964, khi có tin Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sẽ tới Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi được giao nhiệm vụ tham gia kế hoạch đặt mìn tại cầu Công Lý, nơi dự kiến đoàn xe của phái đoàn Mỹ sẽ đi qua. Đây là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.
Ảnh minh họa: cầu Công Lý – địa điểm gắn với nhiệm vụ của Nguyễn Văn Trỗi năm 1964.
Ngày 9/5/1964, khi đang chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Trỗi bị đối phương phát hiện và bắt giữ. Từ đây, người thanh niên 24 tuổi bước vào những tháng ngày trong nhà lao Chí Hòa.
Đối phương tìm mọi cách khai thác thông tin từ anh. Nhưng trước những cuộc thẩm vấn và tra tấn, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết, không tiết lộ cơ sở cách mạng và đồng đội. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận rằng trong thời gian bị giam giữ, anh vẫn một lòng trung thành với tổ chức và lý tưởng mình đã lựa chọn.
Trong những ngày bị giam, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ tình cảm sâu sắc với gia đình, đặc biệt là người vợ trẻ Phan Thị Quyên. Những lá thư anh gửi từ nhà lao sau này trở thành những kỷ vật lịch sử, hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia. Những bức thư không chỉ thể hiện tình cảm của một người chồng đối với vợ mà còn cho thấy trách nhiệm của anh đối với đất nước trong hoàn cảnh đặc biệt.
Ảnh tư liệu: Nguyễn Văn Trỗi và vợ, chị Phan Thị Quyên; các kỷ vật của anh hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.
Sau khoảng bốn tháng giam giữ, chính quyền Sài Gòn đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xét xử và tuyên án tử hình. Đã từng xuất hiện một nỗ lực quốc tế nhằm cứu anh: một tổ chức du kích tại Venezuela đề nghị trao đổi Nguyễn Văn Trỗi với một sĩ quan Mỹ bị bắt giữ. Tuy nhiên, sau khi người sĩ quan Mỹ được trả tự do, phía chính quyền Sài Gòn không thực hiện cam kết và vẫn đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xử tử.
Sáng 15/10/1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường tại khu vực phía sau nhà lao Chí Hòa. Trước mắt anh là những họng súng, nhưng trước mặt những phóng viên trong và ngoài nước, người thanh niên 24 tuổi vẫn giữ tư thế bình tĩnh, hiên ngang.
Ảnh tư liệu nổi tiếng ghi lại Nguyễn Văn Trỗi trước giờ xử bắn ngày 15/10/1964.
Những phút cuối đời của Nguyễn Văn Trỗi sau đó trở thành một sự kiện gây chấn động. Anh không chấp nhận khuất phục trước kẻ thù và đã lên tiếng tố cáo cuộc chiến tranh xâm lược. Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia và Báo Quân đội nhân dân, anh đã hô vang những khẩu hiệu yêu nước trước khi bị xử bắn.
Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn, nhưng hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi trước pháp trường đã nhanh chóng được truyền đi trong nước và quốc tế. Một người thanh niên bình thường đã trở thành biểu tượng của khí phách và lòng trung thành với lý tưởng.
Chủ tịch Hồ Chí Minh sau đó đã viết về sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi, đánh giá chí khí của anh là một tấm gương cách mạng để thanh niên học tập.
Nguyễn Văn Trỗi được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngay sau khi hy sinh. Tên tuổi anh được đặt cho nhiều đường phố, trường học, công trình và các hoạt động dành cho thanh niên trên cả nước.
Ảnh minh họa: Nhà lưu niệm và các địa điểm tưởng niệm Nguyễn Văn Trỗi tại quê hương Quảng Nam.
Điều khiến câu chuyện Nguyễn Văn Trỗi có sức sống lâu dài không chỉ là nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý hay cái chết của anh. Điều đáng nhớ hơn cả là thái độ của một con người trước nghịch cảnh.
Nguyễn Văn Trỗi có một cuộc sống riêng, có người vợ trẻ và những ước mơ bình dị. Anh hoàn toàn có thể mong muốn được sống, được trở về với gia đình. Nhưng khi lựa chọn con đường hoạt động cách mạng, anh chấp nhận những hiểm nguy có thể xảy đến. Và khi bị bắt, anh tiếp tục giữ bí mật cho tổ chức dù biết rằng cái giá phải trả có thể là mạng sống.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi không còn chỉ là câu chuyện của một chiến sĩ biệt động. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã sống trong thời đại chiến tranh, nơi lý tưởng, trách nhiệm và tình yêu quê hương được đặt lên hàng đầu.
Người thanh niên quê Quảng Nam hy sinh ở tuổi 24, nhưng tên tuổi anh vẫn được nhắc lại qua những trang sách, những bộ phim, những bài hát và những địa danh mang tên Nguyễn Văn Trỗi.
Nguyễn Văn Trỗi – từ một người thợ trẻ trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn, từ một người chồng trẻ trở thành biểu tượng của tuổi trẻ thời chống Mỹ – đã để lại một câu chuyện đặc biệt về lòng dũng cảm. Anh ra đi trong chín phút cuối cùng của cuộc đời, nhưng tư thế hiên ngang ấy đã vượt qua thời gian, trở thành một phần ký ức của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.



