NGUYỄN VĂN TRỖI: NGƯỜI CHIẾN SĨ CỦA NHỮNG GIÂY PHÚT BẤT TỬ
NGUYỄN VĂN TRỖI: NGƯỜI CHIẾN SĨ CỦA NHỮNG GIÂY PHÚT BẤT TỬ
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, có những con người mà cái chết của họ đã trở thành một lời tuyên ngôn đanh thép về lòng yêu nước và ý chí bất khuất. Một trong những hình tượng rực rỡ nhất, người đã "hóa thân thành bất tử" trong lòng dân tộc và bạn bè quốc tế, chính là anh Nguyễn Văn Trỗi. Với một học sinh lớp 9 như em, câu chuyện về anh không chỉ là bài học lịch sử, mà còn là một tấm gương soi sáng cho lý tưởng của tuổi trẻ hôm nay.
1. Người thanh niên nghèo và trái tim nồng nàn yêu nước
Anh Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng. Lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, sớm phải chịu cảnh mồ côi mẹ và sống dưới ách áp bức của kẻ thù, anh đã sớm thấu hiểu nỗi đau của một dân tộc mất tự do. Sự vất vả, khó khăn không làm mai một đi tâm hồn anh, mà ngược lại, nó hun đúc nên một người thanh niên lạc quan, yêu đời nhưng cũng đầy lòng căm thù giặc sâu sắc.
Khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, anh quyết định gia nhập biệt động thành Sài Gòn. Ở đó, người công nhân điện trẻ tuổi đã dùng chính trí tuệ và lòng can đảm của mình để thực hiện những nhiệm vụ hiểm hóc nhất ngay trong lòng địch.
Năm 1964, anh Trỗi nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp của Mỹ (do McNamara dẫn đầu). Dù nhiệm vụ không thành công và anh bị bắt, nhưng chính từ khoảnh khắc đó, thế giới đã được chứng kiến một tinh thần thép của người cộng sản trẻ tuổi.
Kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến tra tấn dã man nhưng không thể khuất phục được anh. Hình ảnh anh Trỗi trong những ngày cuối cùng, đặc biệt là tại pháp trường Chí Hòa ngày 15/10/1964, đã trở thành một huyền thoại. Giây phút đứng trước họng súng kẻ thù, anh không hề sợ hãi. Anh từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Tiếng hô vang: “Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!” đã át cả tiếng súng quân thù, vang vọng khắp bầu trời Sài Gòn và chấn động cả thế giới.
Trước khi ra đi, anh để lại những lời nhắn nhủ thiêng liêng: “Hãy sống như tôi đã sống, hãy chiến đấu như tôi đã chiến đấu”. Đó không phải là một lời kiêu ngạo, mà là lời hiệu triệu trái tim của hàng triệu thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ. Anh ra đi ở tuổi 24 – cái tuổi đang căng tràn nhựa sống, vừa mới lập gia đình được ít ngày. Hạnh phúc cá nhân nhỏ bé đã được anh đặt sau tình yêu vĩ đại dành cho Tổ quốc.
Hành động và lời nói của anh đã truyền cảm hứng mạnh mẽ đến mức nhà thơ Tố Hữu đã phải thốt lên:
"Có những phút làm nên lịch sử Có cái chết hóa thành bất tử Có những lời hơn mọi bài ca Có con người như chân lý sinh ra..."
Là một học sinh lớp 9 sống trong hòa bình, em thường tự hỏi: "Điều gì đã làm nên sức mạnh phi thường cho một người công nhân điện bình dị như anh Trỗi?". Và em hiểu rằng, đó chính là tình yêu. Yêu gia đình, yêu đồng bào và một niềm tin tuyệt đối vào sự chính nghĩa của dân tộc.
Hình ảnh anh Trỗi đứng vững trước mặt địch, hiên ngang và kiên cường, là một bài học sâu sắc về sự chọn lựa lý tưởng. Chúng em ngày nay không phải đối mặt với súng đạn, nhưng chúng em đối mặt với những thử thách về đạo đức, sự vô cảm và áp lực học tập. Câu nói của anh nhắc nhở em phải sống một cuộc đời có ý nghĩa, không hoài phí thanh xuân vào những điều vô bổ.
Học tập tấm gương của anh Nguyễn Văn Trỗi, em tự hứa sẽ luôn giữ vững tinh thần lạc quan, rèn luyện ý chí không lùi bước trước khó khăn. Em sẽ nỗ lực học tập để mai này góp phần xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh, xứng đáng với màu máu mà anh và bao thế hệ cha anh đã đổ xuống để giữ lấy màu xanh cho bầu trời hôm nay.
"Anh Trỗi đã ngã xuống, nhưng ngọn lửa từ trái tim anh đã thắp sáng hàng triệu con tim khác. Anh mãi mãi là đóa hoa sen ngát hương giữa thời hoa lửa của dân tộc."


