Người có công giúp đỡ cách mạng

NGUYỄN VĂN TRỖI NGƯỜI CON ĐẤT VIỆT

NGUYỄN VĂN TRỖI

Đồng Tháp07/03/2026LÊ THÀNH NHÂN (Đoàn trường THPT Nguyễn Đình Chiểu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN TRỖI - NGƯỜI CON ĐẤT VIỆT

‘ Có những phút làm nên lịch sử

Có cái chết hoá thành bất tử

Có những lời hơn mọi bài ca

Có con người từ chân lý sinh ra.’ ( Tố Hữu )

Những lời thơ ấy vang vọng qua thời gian, xuyên qua bao thế hệ, như một lời ngợi ca thiêng liêng về người chiến sĩ cách mạng đã hiến dâng cuộc đời cho tổ quốc. Ấy là Nguyễn Văn Trỗi – một cái tên giản dị như bao người con trai khác của xứ Quảng, nhưng trong tim lại cháy bỏng ngọn lửa yêu nước, trong máu đã thấm sâu tinh thần bất khuất của cha ông. Năm 1940, giữa lòng nước Việt Nam còn chìm trong xiềng xích nô lệ của thực dân Pháp, một cậu bé đã chào đời tại làng Thanh Quýt, nay là xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam . Cha mẹ cậu là những người nông dân nghèo, lam lũ cày cấy trên mảnh đất quê hương để nuôi ước mơ cho con cái được ăn học, được sống một cuộc đời tự do. Họ đặt cho con trai mình cái tên Trỗi – mong muốn con sẽ trở thành một cây gỗ tốt, vươn mình giữa rừng xanh, mang lại bóng mát cho đời. Sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng ngay từ khi còn trẻ anh đã nhận thức được bổn phận và trách nhiệm của bản thân đối với đất nước. Năm 1963, Nguyễn Văn Trỗi gia nhập trở thành một chiến sỹ biệt động Sài Gòn. Bước vào đời hoạt động cách mạng, anh luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Có lần anh đã ném lựu đạn làm chết và bị thương một số tên địch . Ngày 02 tháng 5 năm 1964, Đoàn viên Thanh niên nhân dân cách mạng, Chiến sĩ biệt động Thành Sài Gòn-Gia Định Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ từ tổ chức, cho đặt mìn ở cầu Công Lý nhằm ám sát phái đoàn quân sự chính trị cao cấp của Chính phủ Hoa Kỳ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert Strange McNamara dẫn đầu. Ban đầu nhiệm vụ này được giao cho một người khác nhưng anh đã xung phong đi thay đồng đội, dù bản thân mới cưới vợ. Sự việc bại lộ, anh bị bắt lúc 22 giờ 00 phút, ngày 09 tháng 5 năm 1964. Trong nhà lao, anh phải đối mặt với những gì mà một con người khó có thể chịu đựng được trong giới hạn của sự sống và cái chết. Anh Trỗi bị nhốt trong một căn hầm tối, ẩm ướt, không có ánh sáng mặt trời. Thức ăn là những miếng cơm thiu, nước là những giọt nước bẩn . Mỗi ngày, anh bị đưa ra phòng tra tấn.

Những tên cai ngục dùng roi da, gậy gỗ, điện, nước sôi, và vô số phương thức dã man khác để ép anh khai báo. Chúng muốn biết ai là người chỉ huy, có ai khác đồng lõa không, vũ khí và tài liệu được cất giấu ở đâu, và mục đích thực sự của vụ tấn công. Nhưng dù bị tra tàn đến tàn tật, dù thân thể đầy vết thương, dù máu thịt be bét, anh Trỗi vẫn một mực im lặng.Trước mặt những kẻ tra tấn, anh không hề kêu một tiếng đau đớn. Anh không cầu xin, không khóc lóc. Đôi mắt anh vẫn sáng ngời ý chí cách mạng, môi vẫn mỉm nụ cười khinh bỉ trước quân thù. Anh nhìn những tên cai ngục bằng ánh mắt của kẻ thắng cuộc nhìn kẻ thua cuộc, bởi vì trong thâm tâm, anh biết rằng trái tim kiên cường của mình không thể bị đánh bại. Tinh thần của người chiến sĩ cách mạng là thép, là kim cương, không thể bị bóp nát bởi bất kỳ hình thức tra tấn nào. Chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ đưa anh đi xử bắn bí mật lúc 9 giờ 45 phút, ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại sân sau nhà lao Khám Chí Hòa (hiện nay là Số 324, đường Hòa Hưng, Phường 13, Quận 10, Thành phố Hồ Chí Minh). Năm đó, anh 24 tuổi. Phiên tòa diễn ra trong bầu không khí căng thẳng, với sự chứng kiến của đông đảo phóng viên quốc tế, đại diện các nước, và người thân của anh Trỗi. Khi anh được dẫn vào phòng xét xử, ai cũng ngỡ ngàng trước hình ảnh của người thanh niên gầy gò, đôi chân què vì vết thương, cơ thể đầy sẹo và vết bầm, nhưng đôi mắt vẫn sáng như sao, vẫn toát lên vẻ kiêu hãnh không thể chối cãi.Những phút cuối cùng, trước sự chứng kiến của nhiều phóng viên nước ngoài, anh tỏ ra rất can đảm, không cho bịt mắt và không đồng ý xưng tội. Anh đã hô lên những lời cuối cùng, được các phóng viên ghi lại:

“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo Đế quốc Mỹ!"

"Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"

Sau khi hy sinh, anh được Đảng Lao động Việt Nam tại miền Nam truy nhận là Đảng viên và truy tặng Huân chương Thành đồng hạng Nhất. Anh đã sống và đã chết vì đất nước. Có lẽ lúc hành hình anh vẫn không sợ chết, bởi anh biết cái chết của anh sẽ không vô nghĩa. Nó sẽ thắp lên ngọn lửa yêu nước trong tim của hàng triệu người dân Việt Nam. Đế quốc Mỹ có thể giết anh, nhưng chúng không bao giờ có thể giết được ý chí độc lập của dân tộc Việt Nam.Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là câu chuyện về một người anh hùng, mà là câu chuyện về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Đó là câu chuyện về những người con sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ đất nước, để bảo vệ nhân dân, để bảo vệ độc lập, tự do.Và khi chúng ta nhìn lên bầu trời xanh, nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trên đỉnh cột cờ, hãy nhớ đến Nguyễn Văn Trỗi, nhớ đến tinh thần kiên cường của anh. Tinh thần ấy vẫn còn sống mãi trong tim của mỗi người Việt Nam, như một lời nhắc nhở về sự bất khuất, về lòng yêu nước của những người con đất Việt.Nguyễn Văn Trổi 1.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn