NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI LÍNH BIỆT ĐỘNG RA PHÁP TRƯỜNG
NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI LÍNH BIỆT ĐỘNG RA PHÁP TRƯỜNG
NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI LÍNH BIỆT ĐỘNG RA PHÁP TRƯỜNG
Những năm đầu thập kỷ 1960, Sài Gòn dày đặc bóng lính Mỹ. Nguyễn Văn Trỗi – chàng thanh niên thợ điện quê Điện Bàn – tham gia đội biệt động Sài Gòn khi vừa hơn 20 tuổi. Anh hiền lành, ít nói, nhưng trái tim lại cháy bỏng căm thù giặc.
Năm 1964, đơn vị giao cho Trỗi nhiệm vụ đặt mìn nhằm vào đoàn xe của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara. Đó là nhiệm vụ nguy hiểm bậc nhất – chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể mất mạng. Nhưng Trỗi không chần chừ:
“Dân mình chết nhiều rồi. Tôi làm được.”
Trong lúc chuẩn bị đặt mìn bên cầu Công Lý, anh bị chỉ điểm và sa vào tay địch. Bị bắt, bọn Mỹ-ngụy tra tấn dã man: điện giật, đánh bằng roi cá đuối, đổ nước sôi. Nhưng anh vẫn im lặng.
Một sĩ quan hỏi:
“Tại sao anh muốn giết quan chức Mỹ?”
Trỗi nhìn thẳng:
“Vì các ông giết dân tôi.”
Bất lực, chúng kết án tử hình.
Ngày 15/10/1964, Trỗi bước ra pháp trường Chí Hòa. Trước mặt hàng trăm lính, anh hiên ngang giật tấm bịt mắt, nói lớn:
“Tôi muốn nhìn rõ mặt bọn xâm lược!”
Khi tên chỉ huy lúng túng: “Đeo lại bịt mắt!”, Trỗi quát:
“Không! Tôi chết cho Tổ quốc, tôi không cần bịt mắt!”
Anh hô to:
“Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Loạt đạn vang lên. Anh ngã xuống, nhưng tinh thần của anh vang đi khắp thế giới. Báo chí quốc tế gọi anh là “người thanh niên Việt Nam làm cả thế giới lặng đi trong kính phục”.



