Nguyễn Văn Trỗi - Người thanh niên đứng trước pháp trường_PHCN11A
Có những con người chỉ sống hơn hai mươi năm trên cõi đời, nhưng tên tuổi của họ lại đi xa hơn cả một thế kỷ. Và giữa những năm tháng khói lửa của dân tộc, cái tên Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm – một người thanh niên bước ra pháp trường mà không cúi đầu trước cái chết. Năm 1964, chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn khốc liệt. Quân đội Mỹ ngày càng can thiệp sâu vào miền Nam. Trong bối cảnh ấy, một người thợ điện trẻ tuổi quê ở Quảng Nam, lớn lên giữa nghèo khó, đã âm thầm tham gia lực lượng biệt động ở Sài Gòn. Người thanh niên ấy không mang dáng vẻ của một anh hùng trong sách sử. Anh gầy gò, nói ít, sống giản dị như bao người lao động khác. Ban ngày làm việc, tối đến hoạt động bí mật. Nhưng trong tim anh luôn cháy lên một niềm tin: đất nước rồi sẽ có ngày độc lập. Tháng 5 năm 1964, thế giới hướng sự chú ý về chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi ấy – Robert McNamara – tới miền Nam Việt Nam. Nhiệm vụ được giao cho Nguyễn Văn Trỗi là đặt mìn tại cây cầu mà đoàn xe sẽ đi qua. Đó là một nhiệm vụ gần như không có đường lui. Suốt nhiều ngày, anh âm thầm chuẩn bị. Nhưng trước giờ hành động, kế hoạch bị bại lộ. Nguyễn Văn Trỗi bị bắt. Những trận đòn tra tấn liên tiếp đổ xuống với mục đích buộc anh khai ra đồng đội. Người thanh niên mới 24 tuổi ấy đã chọn im lặng. Không một lời phản bội. Không một lời van xin. Tại nhà giam, người ta kể rằng anh luôn giữ thái độ bình thản lạ thường. Anh nói về tương lai đất nước như thể ngày chiến thắng đã ở rất gần. Với anh, điều đáng sợ không phải cái chết – mà là sống mà không làm được điều gì cho Tổ quốc. Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại pháp trường ở Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa đi xử bắn. Khi những người lính định bịt mắt, anh từ chối. Anh muốn nhìn thẳng vào giây phút cuối cùng của cuộc đời mình. Giữa vòng súng chĩa vào, người thanh niên ấy đã cất tiếng hô vang những lời cuối cùng dành cho đất nước. Không phải lời xin tha. Không phải nỗi sợ hãi. Mà là niềm tin. Niềm tin rằng dân tộc Việt Nam rồi sẽ chiến thắng. Khoảnh khắc ấy nhanh chóng vượt khỏi biên giới Việt Nam. Hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi đứng hiên ngang trước pháp trường được truyền đi khắp nơi, trở thành biểu tượng của tinh thần đấu tranh chống chiến tranh và ý chí không khuất phục của tuổi trẻ Việt Nam. Nguyễn Văn Trỗi ra đi ở tuổi 24. Một đời người rất ngắn. Nhưng có những ngọn lửa không tắt khi con người nằm xuống. Bởi đôi khi, lịch sử không nhớ ai sống lâu nhất. Lịch sử nhớ những người đã dám sống rực cháy nhất trong thời hoa lửa.



