Nguyễn Văn Trỗi – Người thanh niên trước phút cuối vẫn hướng về Tổ quốc
Giữa Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay có một cây cầu và một con đường mang tên Nguyễn Văn Trỗi. Dòng người vẫn ngày ngày đi qua, nhưng phía sau cái tên ấy là câu chuyện về một người thanh niên đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm trong những năm tháng chiến tranh.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Quảng Nam. Khi còn trẻ, anh vào Sài Gòn sinh sống và làm nghề thợ điện.
Giữa thành phố đông đúc, anh có một cuộc sống bình dị như biết bao người lao động khác. Anh yêu thương gia đình, có những dự định cho tương lai và mong muốn một cuộc sống bình yên.
Nhưng đất nước khi ấy còn chia cắt.
Và người thanh niên trẻ đã lựa chọn tham gia cách mạng.
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi nhận một nhiệm vụ đặc biệt: cùng đồng đội chuẩn bị đánh cầu Công Lý trên tuyến đường mà phái đoàn quân sự cấp cao của Hoa Kỳ dự kiến đi qua.
Đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Mọi công việc phải được thực hiện bí mật. Từng bước chuẩn bị đều có thể bị phát hiện. Và nếu rơi vào tay đối phương, người thực hiện hiểu rõ điều gì đang chờ đợi mình.
Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Trỗi bị bắt.
Những ngày sau đó, anh phải trải qua những cuộc thẩm vấn và tra khảo. Người ta muốn anh khai ra tổ chức, đồng đội và những người đã giúp đỡ mình.
Nhưng anh không khuất phục.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường.
Anh mới 24 tuổi.
Trước thời khắc cuối cùng của cuộc đời, người thanh niên ấy vẫn giữ một tinh thần bình tĩnh hiếm có.
Anh không xin tha thứ.
Không cúi đầu.
Và không từ bỏ lý tưởng mà mình đã lựa chọn.
Giữa những người đang chứng kiến, anh hướng những lời cuối cùng về quê hương, đất nước và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Rồi tiếng súng vang lên.
Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống.
Nhưng chính từ khoảnh khắc ấy, tên tuổi của anh đã vượt ra khỏi một cuộc đời chỉ 24 năm.
Câu chuyện về người thanh niên trẻ nhanh chóng được biết đến rộng rãi. Hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi trở thành biểu tượng về tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh giải phóng dân tộc.
Mười một năm sau ngày anh hy sinh, ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn được giải phóng.
Nguyễn Văn Trỗi đã không thể nhìn thấy ngày ấy.
Nhưng điều anh tin tưởng đã trở thành hiện thực.
Đất nước thống nhất.
Chiến tranh kết thúc.
Những thế hệ sau được lớn lên trong hòa bình.
Ngày nay, mỗi khi đi qua những công trình mang tên Nguyễn Văn Trỗi giữa Thành phố Hồ Chí Minh, chúng ta không chỉ nhớ về một người anh hùng.
Chúng ta nhớ về một tuổi trẻ đã lựa chọn sống có lý tưởng.
Một tuổi trẻ chỉ kéo dài 24 năm nhưng để lại dấu ấn vượt qua nhiều thế hệ.
Có những cuộc đời được đo bằng năm tháng. Nhưng cũng có những cuộc đời được đo bằng những giá trị mà họ để lại cho mai sau.
Nguyễn Văn Trỗi đã không có một cuộc đời dài.
Nhưng anh đã sống những năm tháng tuổi trẻ với một niềm tin mà ngay cả trước cái chết cũng không thể lay chuyển.
Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy là lời nhắc nhở rằng yêu nước trong thời bình không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều phi thường.
Đó có thể là học tập nghiêm túc.
Là lao động trách nhiệm.
Là dám nhận những việc khó.
Là sống tử tế với cộng đồng.
Là sử dụng tri thức, sức trẻ và khả năng sáng tạo để góp phần xây dựng quê hương.
Người thanh niên Nguyễn Văn Trỗi đã dừng lại ở tuổi 24. Nhưng ngọn lửa lý tưởng mà anh để lại vẫn tiếp tục cháy trong hành trình của những thế hệ tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.


