Nguyễn Văn Trỗi – Người thợ điện mười tám tuổi và lời thề bên dòng sông trước phút hy sinh
Từ một người thợ điện bình dị, Nguyễn Văn Trỗi trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Bị bắt sau một lần thực hiện nhiệm vụ, anh vẫn giữ khí phách kiên cường trước kẻ thù và ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Quảng Nam. Anh từng là một người thợ điện bình dị ở Sài Gòn. Nhưng chiến tranh đã đưa người thanh niên ấy đến với con đường đấu tranh cách mạng.
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi tham gia lực lượng biệt động và nhận nhiệm vụ đặt mìn trên cầu Công Lý nhằm chống lại kế hoạch của chính quyền Mỹ – Việt Nam Cộng hòa.
Nhiệm vụ chưa hoàn thành thì anh bị phát hiện và bắt giữ.
Những ngày trong nhà tù là những ngày đầy thử thách. Kẻ thù tìm cách khuất phục người thanh niên trẻ tuổi bằng những cuộc thẩm vấn và những lời đe dọa. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi không đầu hàng.
Anh biết mình có thể phải chết.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường.
Tuổi đời của anh khi ấy mới 24.
Trước giờ phút cuối cùng, người thanh niên ấy vẫn giữ tư thế hiên ngang. Anh nói về đất nước, về đồng bào và về niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Khoảnh khắc cuối cùng của Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu chuyện của anh đã vượt khỏi phạm vi của một cá nhân. Đó là câu chuyện về những người trẻ đã đặt tương lai của đất nước lên trên tương lai của chính mình.
Giữa những năm tháng bom đạn, có những người không có cơ hội sống đến ngày hòa bình.
Nguyễn Văn Trỗi là một trong số đó.
Và có lẽ điều đau xót nhất của chiến tranh chính là: rất nhiều người trẻ đã phải gửi lại tuổi thanh xuân của mình trước khi kịp sống một cuộc đời bình thường.


