NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI THỢ ĐIỆN TRẺ VÀ PHÚT GIÂY BẤT KHUẤT TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Phạm Ngọc Ly
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc Việt Nam, có những con người chỉ sống một cuộc đời rất ngắn nhưng lại để lại dấu ấn vượt xa tuổi đời của mình. Nguyễn Văn Trỗi là một trong những người như vậy. Ông không phải một vị tướng, không phải một nhà lãnh đạo cấp cao, mà là một người thợ điện — một thanh niên bình thường của Sài Gòn trong những năm tháng chiến tranh. Nhưng khi đứng trước sự lựa chọn giữa sống và chết, Nguyễn Văn Trỗi đã lựa chọn con đường mà mình tin tưởng để rồi trở thành biểu tượng kiên cường về lòng quả cảm của tuổi trẻ Việt Nam.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 trong một gia đình nghèo tại Quảng Nam rồi theo gia đình vào Sài Gòn bôn ba kiếm sống. Khi trưởng thành, ông làm nghề thợ điện. Cuộc sống của một người công nhân trẻ vốn có thể chỉ xoay quanh công việc, gia đình và những dự định riêng, nhưng đất nước lúc ấy đang trong giai đoạn chiến tranh khốc liệt. Tham gia lực lượng cách mạng bí mật tại nội đô Sài Gòn, năm 1964, ông nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm phục kích Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara. Ngày 9/5/1964, Nguyễn Văn Trỗi không may bị bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ. Trải qua những ngày đêm tra tấn dã man cùng sức ép khai báo từ kẻ thù, ông vẫn giữ vững khí tiết và bị tòa án quân sự chính quyền Sài Gòn tuyên án tử hình.
Điều khiến Nguyễn Văn Trỗi trở thành một biểu tượng sống động lại nằm ở những ngày cuối cùng của cuộc đời ông. Trong hoàn cảnh biết trước bản án tử hình, ông không hề suy sụp hay khuất phục. Một trong những chi tiết đọng lại nhiều cảm xúc nhất là cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa ông và người vợ trẻ Phan Thị Quyên trước ngày hành quyết. Họ mới cưới nhau chưa lâu, tuổi đời còn rất trẻ và đáng lẽ ra phải được hưởng một hạnh phúc gia đình bình dị. Chiến tranh đã tước đi tất cả. Phía sau người chiến sĩ cách mạng kiên trung là một người chồng giàu tình cảm, biết trân trọng tình yêu và ước mơ tuổi trẻ, nhưng ông đã lựa chọn không đầu hàng trước cái chết.
Ngày 15/10/1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường tại Khám Chí Hòa khi mới 24 tuổi. Giây phút cuối cùng, ông hiên ngang từ chối rửa tội, giật phăng chiếc băng đen bịt mắt và dõng dạc hô to những lời hô phản đối chiến tranh, khẳng định niềm tin vào ngày chiến thắng. Hình ảnh người thanh niên 24 tuổi đứng thẳng trước họng súng của đội hành quyết đã trở thành biểu tượng bất tử về một ý chí không thể bị tước đoạt.
Nguyễn Văn Trỗi đã không có cơ hội chứng kiến ngày đất nước thống nhất, không kịp trở về quê hương Quảng Nam hay cùng người vợ trẻ xây dựng tương lai. Nhưng tinh thần bất khuất của ông đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho phong trào đấu tranh của thanh niên, sinh viên và nhân dân cả nước. Nhìn lại câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi hôm nay, thế hệ trẻ sống trong hòa bình không chỉ nhìn thấy một tượng đài lịch sử, mà còn thấy một người trẻ với những ước mơ bình dị đã dám sống và hy sinh vì trách nhiệm với đất nước. Cuộc đời 24 năm ngắn ngủi của người thợ điện Sài Gòn đã trở thành một lời nhắc nhở sâu sắc: giá trị của tuổi trẻ không đo bằng độ dài của số năm ta sống, mà đo bằng lý tưởng, trách nhiệm và bản lĩnh trong từng lựa chọn của cuộc đời.



