Bài viết

NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI THỢ ĐIỆN VÀ KHÍ PHÁCH BẤT KHUẤT

Có những con người chỉ sống một quãng đời rất ngắn, nhưng lý tưởng và sự hy sinh của họ lại trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của dân tộc. Có những người trẻ, khi đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, vẫn không chọn cúi đầu.

Đồng Tháp07/08/2026Huỳnh Xuân Hoan ((BT) Đoàn phường Mũi Né)12 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người chỉ sống một quãng đời rất ngắn, nhưng lý tưởng và sự hy sinh của họ lại trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của dân tộc. Có những người trẻ, khi đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, vẫn không chọn cúi đầu.

          Nguyễn Văn Trỗi là một con người như thế. Anh sinh ngày 1 tháng 2 năm 1940, tại làng Thanh Quýt, nay thuộc xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Năm 1954, anh theo gia đình vào Sài Gòn. Tại đây, anh học nghề điện và trở thành công nhân Nhà máy điện Chợ Quán.  Một người thợ điện trẻ tuổi, cuộc sống của anh có lẽ cũng từng giản dị như bao người lao động khác. Nhưng đất nước lúc ấy đang chìm trong chiến tranh. Giữa những năm tháng tuổi trẻ, Nguyễn Văn Trỗi đã lựa chọn con đường đấu tranh cách mạng và trở thành chiến sĩ biệt động hoạt động tại Sài Gòn.

          Tháng 5 năm 1964, khi biết Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara cùng phái đoàn cấp cao của Mỹ dự kiến đến Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý, nhằm thực hiện cuộc tấn công vào đoàn xe của phái đoàn. Nhưng kế hoạch không thành. Tối ngày 9 tháng 5 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị bắt. Sau đó, anh bị giam giữ và bị kết án tử hình.

          Những ngày tháng trong lao tù là những ngày tháng vô cùng khắc nghiệt.Nhưng điều mà kẻ thù không thể khuất phục được chính là ý chí của người chiến sĩ trẻ. Người ta có thể trói đôi tay anh. Có thể giam giữ thân thể anh. Nhưng không thể giam giữ được niềm tin và lý tưởng mà anh đã lựa chọn.

          Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường tại sân sau nhà lao Khám Chí Hòa. Anh khi ấy mới 24 tuổi. Hai mươi bốn tuổi – cái tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay đang bắt đầu những ước mơ đầu tiên của cuộc đời.

Hai mươi bốn tuổi – có thể là những ngày tháng của tình yêu, gia đình, bạn bè và những dự định còn dang dở. Nhưng với Nguyễn Văn Trỗi, tuổi trẻ ấy đã được đặt vào giữa một thời đại đầy khói lửa.

          Trước giờ phút hy sinh, anh vẫn giữ tư thế hiên ngang của một người chiến sĩ. Không van xin. Không khuất phục. Không từ bỏ niềm tin. Những lời nói của anh trước pháp trường đã trở thành biểu tượng về khí phách của người thanh niên Việt Nam trong thời chiến.Và rồi tiếng súng vang lên. Nguyễn Văn Trỗi hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cái chết của anh không phải là dấu chấm hết. Ngược lại, nó khiến tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam.

 

          Từ một người thợ điện bình dị, Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành người chiến sĩ mà nhiều thế hệ sau vẫn nhắc nhớ. Bởi điều làm nên giá trị của một con người không chỉ nằm ở việc họ đã sống bao nhiêu năm. Mà còn nằm ở họ đã sống như thế nào và đã để lại điều gì cho cuộc đời. Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình. Chúng ta có trường học để đến, có công việc để làm, có gia đình để trở về và có những ước mơ để theo đuổi. Chúng ta không phải đối diện với chiến tranh như thế hệ Nguyễn Văn Trỗi. Nhưng tuổi trẻ hôm nay vẫn có một cách riêng để tiếp nối những người đi trước. Đó là sống có lý tưởng, có trách nhiệm; học tập, lao động, cống hiến và biết yêu thương cộng đồng.

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn