Bài viết

NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI THỢ ĐIỆN VIẾT NÊN BẢN HÙNG CA BẰNG MÁU VÀ LỬA

Đà Nẵng01/01/2026CHI ĐOÀN 12/8 (Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN TRỖI – NGƯỜI THỢ ĐIỆN VIẾT NÊN BẢN HÙNG CA BẰNG MÁU VÀ LỬA

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt, có những cái tên đã vượt ra khỏi giới hạn của một cá nhân để trở thành biểu tượng cho cả một thế hệ. Nguyễn Văn Trỗi chính là người thanh niên ấy – một người thợ điện bình thường nhưng đã lẫm liệt bước vào lịch sử bằng một tinh thần thép, biến pháp trường thành sân khấu của lòng yêu nước rực lửa. Với người dân Quảng Nam - Đà Nẵng, anh không chỉ là một anh hùng, mà là người con ưu tú đã viết nên định nghĩa về sự bất tử.

Chân dung người thợ điện vùng đất Quảng

Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1 tháng 2 năm 1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay thuộc Phường Thắng An, Thành phố Đà Nẵng). Lớn lên trong cảnh nước nhà bị chia cắt, anh mang theo dòng máu kiên cường của quê hương vào Sài Gòn tìm kế sinh nhai và tham gia hoạt động cách mạng bí mật.

Anh làm thợ điện tại Nhà máy điện Chợ Quán và gia nhập biệt động thành Sài Gòn. Ở tuổi đôi mươi, anh vừa là một công nhân lành nghề, vừa là một chiến sĩ biệt động dũng cảm thuộc đơn vị 65. Cuộc đời anh là hình ảnh đại diện cho tầng lớp thanh niên lao động bấy giờ: bình dị trong đời thường nhưng quyết liệt khi đối mặt với kẻ thù. Năm 1964, anh lập gia đình với chị Phan Thị Quyên, nhưng tình yêu lứa đôi ấy đã sớm phải nhường chỗ cho tình yêu lớn lao hơn – tình yêu Tổ quốc.

Khí tiết lẫm liệt trên pháp trường Chí Hòa

Đóng góp lớn nhất của Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là nhiệm vụ đặt mìn ở cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự Mỹ do Robert McNamara dẫn đầu, mà chính là khí tiết anh hùng trong những phút cuối đời. Vào tháng 5 năm 1964, nhận được tin Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sẽ đến Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi đã tình nguyện nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý – con đường độc đạo mà phái đoàn địch bắt buộc phải đi qua. Với tư cách là một người thợ điện, anh đã mưu trí bí mật vận chuyển và lắp đặt khối thuốc nổ nặng 8kg dưới chân cầu nhằm tiêu diệt đầu sỏ chiến tranh của đế quốc Mỹ. Tuy nhiên, trong lúc đang hoàn tất những khâu cuối cùng của kế hoạch vào đêm ngày 9 tháng 5, anh không may bị lực lượng an ninh quân đội địch phát hiện và bắt giữ ngay tại hiện trường. Dù kế hoạch không thành công do yếu tố khách quan, nhưng hành động táo bạo này đã giáng một đòn mạnh mẽ vào tâm lý hoang mang của giới cầm quyền Mỹ, chứng minh rằng ngay giữa sào huyệt Sài Gòn, lực lượng biệt động vẫn có thể tung những đòn đánh hiểm hóc.

Khi bị bắt, dưới những trận đòn tra tấn dã man của kẻ thù, anh Trỗi không một lời khai báo. Hình ảnh anh hiên ngang trên pháp trường vào sáng ngày 15/10/1964 đã trở thành một biểu tượng bất hủ. Anh từ chối bịt mắt để được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối, dõng dạc vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ và hô vang:

“Hãy nhớ lấy lời tôi:

Đả đảo đế quốc Mỹ!

Đả đảo Nguyễn Khánh!

Hồ Chí Minh muôn năm!

Việt Nam muôn năm!”

Chín phút tại pháp trường ấy đã biến một người thợ điện 24 tuổi thành một biểu tượng cách mạng toàn cầu. Sự hy sinh của anh đã thổi bùng ngọn lửa đấu tranh ở khắp nơi, từ những chiến trường rực lửa ở Việt Nam đến các phong trào phản chiến tại Mỹ và Mỹ La-tinh.

Di sản sống mãi giữa lòng Đà Nẵng và Quảng Nam

Dù anh hy sinh tại Sài Gòn, nhưng tâm hồn và ý chí của Nguyễn Văn Trỗi luôn là niềm tự hào và là động lực phát triển cho quê hương Quảng Nam - Đà Nẵng. Di sản anh để lại không phải là những công trình vật chất, mà là ngọn lửa lý tưởng cho các thế hệ mai sau.

Ngày nay, ở thành phố Đà Nẵng có cây cầu Nguyễn Văn Trỗi mang tên anh. Đây là cây cầu lâu đời nhất bắc qua sông Hàn còn tồn tại. Thay vì tháo dỡ để xây dựng những công trình hiện đại, chính quyền Đà Nẵng đã quyết định giữ lại, cải tạo thành cầu đi bộ – một bảo tàng lịch sử lộ thiên. Cây cầu đứng đó như một chứng nhân lịch sử, nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại rực rỡ.

Với tinh thần "Sống như Anh”, tên anh được đặt cho những ngôi trường, những con đường đẹp nhất tại Đà Nẵng và Quảng Nam. Anh sẽ mãi là tấm gương, là bài học về lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng, là nguồn cảm hứng cho thanh niên Đà Nẵng trong công cuộc xây dựng thành phố văn minh, hiện đại.

Tại quê hương Điện Bàn, Khu lưu niệm Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi thường xuyên đón những đoàn khách, học sinh đến thăm viếng. Đó không chỉ là nơi thờ tự, mà là nơi tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người con đất Quảng trên con đường đổi mới và hội nhập.

Nguyễn Văn Trỗi đã ra đi, nhưng nụ cười và lời hô vang của anh vẫn còn vang vọng. "Câu chuyện thời hoa lửa" của anh là minh chứng rằng: Giá trị của một con người không đo bằng thời gian họ sống, mà bằng dấu ấn họ để lại cho dân tộc. Anh chính là nhịp cầu nối liền trái tim của bao thế hệ người dân Việt Nam với khát vọng tự do và lòng tự tôn dân tộc. Như Tố Hữu từng đôi lời viết về anh:

“Nguyễn Văn Trỗi!

Anh đã chết rồi

Anh còn sống mãi

Chết như sống, Anh hùng, Vĩ đại.

Hỡi người Anh, đã khép chặt đôi môi

Tiếng Anh hô: “Hãy nhớ lấy lời tôi!””

(Hãy nhớ lấy lời tôi – Tố Hữu)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn