NGUYỄN VĂN TRỖI – SỐNG MỘT LẦN, CHẾT VÌ TỔ QUỐC
Có những người anh hùng không cần sống một cuộc đời thật dài để được lịch sử nhớ đến. Họ chỉ cần sống một tuổi trẻ đủ đẹp, đủ can đảm và đủ lòng yêu nước. Nguyễn Văn Trỗi là một con người như thế.

NGUYỄN VĂN TRỖI – SỐNG MỘT LẦN, CHẾT VÌ TỔ QUỐC
Có những người anh hùng không cần sống một cuộc đời thật dài để được lịch sử nhớ đến.
Họ chỉ cần sống một tuổi trẻ đủ đẹp, đủ can đảm và đủ lòng yêu nước.
Nguyễn Văn Trỗi là một con người như thế.
Anh sinh năm 1940 tại làng Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Xuất thân trong một gia đình lao động, tuổi trẻ của anh gắn với những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh.
Năm 1963, Nguyễn Văn Trỗi tham gia lực lượng biệt động ở Sài Gòn – Gia Định.
Ngày 9 tháng 5 năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm thực hiện cuộc tiến công nhằm vào phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu.
Nhưng nhiệm vụ không thành.
Nguyễn Văn Trỗi bị bắt.
Những ngày tháng trong nhà tù là những ngày tháng đầy tra tấn và thử thách. Kẻ địch tìm mọi cách buộc anh khai báo về tổ chức và đồng đội.
Nhưng anh không khuất phục.
Điều đáng nhớ nhất ở Nguyễn Văn Trỗi không chỉ nằm ở việc anh đã làm nhiệm vụ nguy hiểm, mà còn ở thái độ của anh trước cái chết.
Anh biết mình có thể không trở về.
Nhưng anh vẫn lựa chọn bước tiếp.
Sau nhiều tháng bị giam giữ, chính quyền Sài Gòn quyết định xử bắn anh.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường tại Khám Chí Hòa.
Anh mới 24 tuổi.
24 tuổi – cái tuổi mà một người trẻ đáng lẽ còn có thể mơ về một mái nhà, một gia đình và những năm tháng phía trước.
Người vợ trẻ của anh, Phan Thị Quyên, cũng chỉ mới cưới anh chưa lâu.
Nhưng Nguyễn Văn Trỗi đã chọn con đường mà anh tin là đúng.
Tại pháp trường, anh không hề cúi đầu.
Trước họng súng của kẻ thù, người thanh niên Quảng Nam vẫn giữ tư thế hiên ngang.
Anh hô vang những lời cuối cùng thể hiện niềm tin vào cách mạng và đất nước.
Rồi tiếng súng vang lên.
Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng khoảnh khắc ấy không phải là sự kết thúc.
Nó trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu về khí phách của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Người ta nhớ đến Nguyễn Văn Trỗi không chỉ vì anh đã hy sinh.
Người ta nhớ bởi anh đã đối diện với cái chết mà không đánh mất niềm tin.
Một người thợ điện trẻ tuổi.
Một người chồng trẻ.
Một người con của đất Quảng.
Và cũng là một người con của đất nước.
Anh đã sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng lý tưởng của anh đã vượt qua giới hạn của một đời người.
Ngày nay, khi chúng ta được sống trong những ngày bình yên, có thể rất khó hình dung một người thanh niên mới 24 tuổi lại có thể bình tĩnh bước đến trước họng súng như thế nào.
Nhưng chính những câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng:
Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.
Đằng sau hai chữ “hòa bình” là tuổi trẻ, là máu, là nước mắt và sự hy sinh của biết bao con người.
Nguyễn Văn Trỗi đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình cho đất nước.
Anh không có một cuộc đời dài.
Nhưng anh có một cái tên mà nhiều thế hệ sau vẫn nhắc đến.
Nguyễn Văn Trỗi – 24 tuổi, một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng một tinh thần bất khuất sống mãi với thời gian.



