NGUYỄN VĂN TRỖI – TIẾNG GÕ CỬA CỦA LỊCH SỬ VÀ BẢN ÁN BẤT KHUẤT TRƯỚC SÂN PHÁP TRƯỜNG
Nguồn gốc và ước mơ: Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại xã Thanh Quế, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình nông dân nghèo giàu lòng yêu nước. Sớm phải rời xa quê hương vào miền Nam mưu sinh, anh làm thợ điện tại Sài Gòn và chứng kiến cảnh đồng bào chịu đựng ách kìm kẹp của đế quốc Mỹ và tay sai. Nơi xóm thợ nghèo, lòng căm thù giặc sâu sắc cùng khát vọng tự do đã tôi luyện chàng thanh niên lao động thành một chiến sĩ biệt động thành dũng cảm. Dù tuổi đời còn trẻ, anh luôn mang trong tim một tình yêu Tổ quốc mãnh liệt, sẵn sàng dấn thân cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc.
Sứ mệnh thầm lặng: Giữa lòng Sài Gòn bị kìm kẹp ngặt nghèo, Nguyễn Văn Trỗi được giao nhiệm vụ tham gia Đội biệt động thị thành, thực hiện những trận đánh táo bạo ngay sào huyệt của kẻ thù. Công việc của một chiến sĩ biệt động đòi hỏi sự mưu trí, bình tĩnh đến tuyệt đối trong từng vỏ bọc đời thường. Ngày 2 tháng 2 năm 1964, nhận lệnh tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp của chính phủ Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu khi đoàn này sang thị sát chiến trường miền Nam, anh cùng đồng đội đã kiên trì bám sát mục tiêu, chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận đánh lịch sử tại cầu Công Lý.
Khoảnh khắc lịch sử: Trưa ngày 2 tháng 2 năm 1964, giờ phút hành động điểm. Khi chiếc xe chở đoàn xe hộ tống của kẻ thù vừa tiến sát chân cầu Công Lý, Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng kích hoạt khối thuốc nổ đã được ngụy trang sẵn. Đáng tiếc, do một sự cố bất ngờ từ kíp nổ vào phút chót, quả mìn không phát nổ như dự định. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh không hề nao núng mà lao ra kiên quyết bám trụ để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng không may bị lực lượng bảo vệ của địch vây ráp và bắt giữ. Dù bị tra tấn dã man trong các nhà lao ác liệt của kẻ thù, người chiến sĩ biệt động vẫn hiên ngang giữ vững khí tiết, không hé răng khai nửa lời về tổ chức.
Sự bất tử: Trước bản án tử hình đầy bất công của kẻ thù tại pháp trường Chí Hòa vào trưa ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ một tư thế hiên ngang đến kỳ lạ. Từ chối bị bịt mắt, anh ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào những nòng súng định mệnh và cất lên những lời hiệu triệu vang dội cuối cùng hướng về quê hương, đất nước: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Tiếng thét hiên ngang của anh đã làm rung chuyển cả pháp trường và trở thành ngọn lửa thiêng liêng cổ vũ toàn dân tộc đứng lên chiến đấu. Ngày 22 tháng 7 năm 1967, anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh và khí phách của anh mãi là biểu tượng bất tử cho ý chí sắt đá của tuổi trẻ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh



