Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Trỗi – Tiếng gọi của người chiến sĩ cảm tử

Có những phút làm nên lịch sử Có cái chết hóa thành bất tử...

Hưng Yên28/11/2025Mai Anh (Trường tiểu học Hoàng Diệu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Văn Trỗi – Tiếng gọi của người chiến sĩ cảm tử

Nguyễn Văn Trỗi, người thợ điện trẻ tuổi của Sài Gòn, người đã biến pháp trường thành diễn đàn vạch mặt kẻ thù, người đã khiến cả thế giới phải ngả mũ kính phục trước khí phách Việt Nam.

Người thợ điện và nhiệm vụ "động trời" Nguyễn Văn Trỗi sinh ra tại Quảng Nam, mảnh đất "trung dũng kiên cường". Lớn lên giữa cảnh đất nước bị chia cắt, anh sớm mang trong mình dòng máu căm thù giặc sâu sắc. Vào Sài Gòn làm thợ điện, anh tham gia lực lượng Biệt động Sài Gòn – nơi tập hợp những con người "xuất quỷ nhập thần", dám đánh vào tận sào huyệt của Mỹ - Ngụy.

Năm 1964, nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara, anh Trỗi hiểu rõ đây là nhiệm vụ "quyết tử". Anh mới lập gia đình chưa được bao lâu, hạnh phúc lứa đôi còn đang nồng ấm. Nhưng gác lại tình riêng, anh chọn hy sinh vì đại cuộc. Dù kế hoạch bại lộ và bị bắt, nhưng ý chí của người chiến sĩ biệt động chưa bao giờ bị khuất phục.

9 phút tại pháp trường – Bản hùng ca bất diệt Sáng ngày 15/10/1964, tại khám Chí Hòa, chính quyền Sài Gòn và quan thầy Mỹ đã dựng lên pháp trường xử bắn anh hòng răn đe phong trào cách mạng. Nhưng chúng đã lầm.

Anh Trỗi bước ra pháp trường với dáng vẻ ung dung, mặc bộ quần áo trắng giản dị. Trước "rừng" ống kính phóng viên quốc tế, anh không hề tỏ ra sợ hãi. Khi một linh mục muốn làm lễ rửa tội, anh nhẹ nhàng từ chối: "Tôi không có tội. Kẻ có tội là bọn Mỹ xâm lược và lũ tay sai bán nước. Hãy đi rửa tội cho chúng!"

Khi bọn đao phủ định bịt mắt anh, anh đã giật phăng tấm băng đen và nói một câu nói đã trở thành huyền thoại: “Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!”

Giây phút súng đạn kề bên, anh không run rẩy mà dõng dạc hô to trước các nhà báo: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Việt Nam muôn năm!"

Và khi họng súng quân thù đồng loạt nhả đạn, anh vẫn kịp hô vang ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm!" "Hồ Chí Minh muôn năm!" "Hồ Chí Minh muôn năm!"

Câu hô ấy như một tiếng sấm rền vang giữa Sài Gòn, xoáy sâu vào tâm can kẻ thù nỗi khiếp sợ tột độ, và thắp lên trong lòng đồng bào miền Nam ngọn lửa đấu tranh rực sáng hơn bao giờ hết.

Sống mãi trong lòng nhân loại Anh Trỗi ngã xuống khi mới 24 tuổi. Cái chết lẫm liệt của anh đã gây chấn động địa cầu. Tại Venezuela, các du kích quân đã bắt cóc một trung tá Mỹ để yêu cầu đổi mạng cho anh Trỗi – một sự kiện chưa từng có, thể hiện tình đoàn kết quốc tế vô sản.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh anh Nguyễn Văn Trỗi – người thanh niên với đôi mắt sáng, nụ cười hiền hậu nhưng ý chí thép đá – vẫn mãi là tượng đài trong lòng thế hệ trẻ. Anh dạy chúng ta rằng: Cuộc đời đẹp nhất là cuộc đời sống vì lý tưởng, và cái chết vinh quang nhất là cái chết vì Tổ quốc.

Anh đã nằm xuống, nhưng tên anh đã hóa thành tên đất nước, thành tên những con đường, trường học, nhắc nhở chúng ta: "Hãy sống như anh!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Trỗi – Tiếng gọi của người chiến sĩ cảm tử | Câu chuyện thời hoa lửa