Bài viết

NGUYỄN VĂN TRỖI – TIẾNG HÔ GIỮA PHÁP TRƯỜNG

Nguyễn Văn Trỗi đã hi sinh, nhưng không im lặng. Tiếng hô của anh vang qua thế kỷ, trở thành lời nhắc nhở: Độc lập – Tự do không tự nhiên có; nó được trả bằng máu của những con người dám sống trọn với lý tưởng.

Lạng Sơn10/01/2026Sống như anh” – Trần Đình Vân (NXB Quân đội Nhân dân; (ĐOÀN XÃ BA SƠN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. NỘI DUNG CÂU CHUYỆN (SỰ KIỆN LỊCH SỬ XÁC THỰC)

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Điện Bàn (Quảng Nam), lớn lên trong cảnh nghèo khó, sớm hình thành ý chí yêu nước và tinh thần phản kháng trước áp bức. Vào đầu thập niên 1960, anh là công nhân điện ở Sài Gòn, đồng thời là cơ sở hoạt động của lực lượng vũ trang cách mạng.

Năm 1964, trước chuyến thăm Sài Gòn của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara, Nguyễn Văn Trỗi được giao nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là Cầu Công Lý) nhằm đánh vào biểu tượng can thiệp quân sự của Mỹ. Trong lúc chuẩn bị, do thiết bị gặp trục trặc, anh bị lực lượng an ninh chính quyền Sài Gòn bắt giữ.

Bị giam ở Khám Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi phải chịu tra tấn tàn bạo nhưng kiên quyết không khai báo. Trước sức ép quốc tế, chính quyền Sài Gòn mở phiên xử chóng vánh và tuyên án tử hình.

Sáng 15/10/1964, tại pháp trường Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi từ chối bị bịt mắt, dõng dạc hô vang:

“Hồ Chí Minh muôn năm!
Việt Nam muôn năm!
Đả đảo đế quốc Mỹ!”

Loạt đạn nổ. Người chiến sĩ ngã xuống, nhưng tiếng hô trở thành biểu tượng bất tử của ý chí Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn