NGUYỄN VĂN TRỖI: TIẾNG HÔ VANG DỘI TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Câu chuyện tái hiện những ngày cuối cùng của người chiến sĩ biệt động Nguyễn Văn Trỗi trước khi bị địch xử bắn. Mặc dù bị tra tấn dã man và đứng trước cái chết, anh vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, thể hiện tinh thần yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của dân tộc.
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng tháng 10 năm 1964 hôm ấy.
Tin tức về một chiến sĩ biệt động trẻ tuổi bị bắt đã lan khắp nơi. Người đó chính là Nguyễn Văn Trỗi. Khi ấy, tôi là một công nhân làm việc gần khu vực giam giữ anh nên thường nghe kể về sự kiên cường của người chiến sĩ ấy.
Sau khi bị bắt, địch tìm mọi cách ép anh khai báo. Chúng liên tục tra khảo, đánh đập nhưng không thu được bất kỳ thông tin nào. Trái lại, sự cứng cỏi của anh càng khiến chúng tức giận.
Một lần, một tên sĩ quan hỏi:
"Mày có hối hận vì việc mình làm không?"
Nguyễn Văn Trỗi bình thản đáp:
"Tôi chỉ tiếc là chưa hoàn thành nhiệm vụ."
Câu trả lời khiến tên sĩ quan đỏ mặt vì tức giận.
Ngày hành quyết được ấn định. Hàng trăm người dân đứng từ xa dõi theo. Ai cũng nghẹn ngào khi nhìn người thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi bước ra pháp trường.
Dù hai tay bị trói, anh vẫn đi với dáng vẻ hiên ngang. Khuôn mặt không hề biểu lộ sự sợ hãi.
Khi tên lính tiến đến định bịt mắt, anh kiên quyết lắc đầu.
Giữa pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi bất ngờ hô lớn:
"Hồ Chí Minh muôn năm!"
Tiếng hô vang dội khiến nhiều người xúc động.
Anh tiếp tục hô:
"Việt Nam muôn năm!"
Những người đứng chứng kiến đều lặng đi. Ngay cả một số binh lính cũng cúi đầu.
Loạt súng vang lên.
Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống nhưng hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước họng súng quân thù vẫn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam.
Đến hôm nay, mỗi khi nhắc đến tên anh, người ta vẫn nhớ tới tiếng hô bất tử đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.



