Nguyễn Văn Trỗi – Tiếng thét làm run sợ cả một chế độ
Nguyễn Văn Trỗi – Tiếng thét làm run sợ cả một chế độ
Nguyễn Văn Trỗi – Tiếng thét làm run sợ cả một chế độ
Những ngày cuối cùng trong xà lim án tử, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ dáng vẻ bình thản như một người thợ điện đang ngồi tính toán công việc chứ không phải đang chờ giờ hành quyết. Những cai ngục Mỹ – ngụy thay nhau vào thẩm vấn, ép cung, dụ dỗ, nhưng không ai lay chuyển được ý chí của người thanh niên 23 tuổi. Họ kinh ngạc vì một người trẻ tuổi, chưa từng trải trận mạc, lại gan góc hơn nhiều chiến sĩ chuyên nghiệp.
Có một lần, tên sĩ quan Mỹ hỏi đầy mỉa mai:
– “Mày làm thợ điện, sao dám đặt mìn giết Bộ trưởng Mỹ?”
Trỗi trả lời gọn lỏn:
– “Vì các ông đặt bom giết dân tôi trước.”
Tên sĩ quan cứng họng, quay đi.
Trong phòng giam kế bên, bạn tù nghe Trỗi hát khe khẽ những bài ca cách mạng. Anh luôn tìm cách động viên người khác, ngay cả khi chính mình sắp đối mặt với cái chết. Nhiều người hỏi anh có sợ không. Anh chỉ mỉm cười:
– “Sợ chứ. Nhưng nếu mình không làm thì ai làm?”
Ngày 15/10/1964, quân đội Sài Gòn đưa Nguyễn Văn Trỗi ra pháp trường Chí Hòa. Đó là một buổi sáng căng như dây đàn. Đông đảo báo chí nước ngoài có mặt. Chính quyền ngụy muốn biến buổi xử bắn ấy thành bài học răn đe dành cho những người dám chống Mỹ – ngụy.
Không ai ngờ, chính sự kiện ấy lại trở thành một bản anh hùng ca khiến cả thế giới chấn động.
Trỗi bị trói tay ra sau, dẫn ra giữa sân. Tên chỉ huy ra lệnh:
– “Bịt mắt nó lại!”
Nhưng Trỗi lập tức hất mạnh chiếc khăn:
– “Tôi không cần bịt mắt! Hãy để tôi nhìn Tổ quốc lần cuối!”
Cả pháp trường sửng sốt. Những phóng viên có mặt bắt đầu chĩa ống kính.
Tên chỉ huy tức tối hét:
– “Bịt mắt nó lại! Đó là lệnh!”
Trỗi quay nhìn bọn chúng, giọng vang như chuông:
– “Không! Tôi muốn nhìn thẳng vào mặt bọn phản bội!”
Người ta buộc phải chiều theo. Những người lính xử bắn đứng thành hàng, nhưng rõ ràng họ bối rối trước người thanh niên đang hiên ngang trước họ.
Trỗi ngẩng cao đầu, hít mạnh hơi thở cuối cùng. Rồi anh hô vang, từng chữ rắn như thép:
– “Hãy nhớ lấy lời tôi: Còn những người như tôi, nước Việt Nam còn đánh Mỹ được!”
Tên chỉ huy giận dữ ra hiệu bắn. Nhưng đúng lúc ấy, Trỗi hét lớn:
– “Hồ Chí Minh muôn năm!”
Loạt đạn nổ chát chúa. Một tên lính run tay bắn trượt, phải bắn lại lần nữa. Và giữa hai loạt đạn ấy, người ta còn nghe tiếng Trỗi cố gắng cất lên lần cuối:
– “Đả đảo đế quốc Mỹ!”
Anh gục xuống. Nhưng tiếng thét của anh vang xa đến mức khiến một nữ phóng viên Venezuela bật khóc, còn báo chí quốc tế đồng loạt đưa tin về “người thanh niên Việt Nam thách thức đế quốc ngay trước họng súng”.
Sau khi anh hy sinh, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi lan ra khắp thế giới. Nhiều nước đặt tên đường, trường học theo tên anh. Nhà văn nước ngoài viết rằng:
“Chúng tôi chưa từng thấy ai chết hiên ngang đến vậy. Người thanh niên ấy làm cả đội hành hình run rẩy.”
Và trong lịch sử Việt Nam, Nguyễn Văn Trỗi mãi mãi là ngọn đuốc cho lòng yêu nước của tuổi trẻ – dám sống, dám đấu tranh và dám hi sinh.


