NGUYỄN VĂN TRỖI – TUỔI 24 VÀ MỘT LỜI THỀ VỚI ĐẤT NƯỚC
Tuổi 24 đáng lẽ phải là những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là khi người ta bắt đầu nghĩ nhiều hơn về tương lai, về một mái nhà nhỏ, về công việc, về những dự định còn dang dở. Nhưng với Nguyễn Văn Trỗi, tuổi 24 lại là những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời.
Sinh ra trong một gia đình lao động, anh từng làm nghề điện. Một người thanh niên bình dị như bao người thanh niên khác, nhưng khi đất nước chìm trong chiến tranh, anh đã lựa chọn đứng về phía quê hương.
Anh tham gia hoạt động cách mạng tại Sài Gòn và được giao một nhiệm vụ đặc biệt. Năm 1964, anh bị bắt sau một lần thực hiện nhiệm vụ. Từ đó, những ngày trong tù bắt đầu.
Kẻ thù muốn anh khai báo. Muốn anh từ bỏ lý tưởng. Muốn một người thanh niên đang ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời phải khuất phục.
Nhưng họ đã không làm được. Điều đáng khâm phục ở Nguyễn Văn Trỗi không phải vì anh không biết sợ. Anh là một con người bằng xương bằng thịt, có gia đình, có người thương, có những điều còn chưa kịp hoàn thành. Chính vì có tất cả những điều ấy mà sự lựa chọn của anh càng trở nên đáng trân trọng. Anh biết mình có thể mất tất cả. Nhưng anh vẫn không quay lưng với con đường mình đã chọn.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường. Anh ra đi khi mới 24 tuổi. Hai mươi bốn năm – một quãng đời tưởng dài mà hóa ra quá ngắn. Nhưng trong những năm tháng ấy, anh đã sống với một niềm tin đủ mạnh để vượt qua nỗi sợ hãi của cái chết.
Có những người sống rất lâu nhưng khi ngoảnh lại, chẳng để lại điều gì đáng nhớ. Cũng có những người chỉ sống vài chục năm, nhưng tên tuổi trở thành ký ức của cả một thế hệ. Nguyễn Văn Trỗi thuộc về những người như thế. Tuổi trẻ của anh không được đo bằng những năm tháng đã sống, mà bằng điều anh đã dám bảo vệ. Và có lẽ, điều đẹp nhất mà anh để lại cho những người trẻ hôm nay chính là lời nhắc giản dị:
Khi một người có một điều đủ lớn để tin, họ có thể mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì chính họ từng nghĩ.



