Nguyễn Văn Trỗi - Tuổi hai mươi hóa thành bất tử
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Quảng Nam.
Ông là một công nhân, làm nghề điện ở Sài Gòn và tham gia hoạt động cách mạng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Cuộc đời Nguyễn Văn Trỗi không bắt đầu bằng một chức vụ lớn hay một vị trí đặc biệt.
Ông chỉ là một người lao động trẻ.
Nhưng trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh, ông đã lựa chọn tham gia đấu tranh.
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị bắt sau khi thực hiện nhiệm vụ đặt mìn trên cầu Công Lý nhằm chống lại một chuyến đi của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara và Đại sứ Mỹ tại miền Nam Henry Cabot Lodge Jr.
Ông bị bắt và đưa ra xét xử.
Sau đó, Nguyễn Văn Trỗi bị kết án tử hình.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, ông bị xử bắn tại Sài Gòn.
Ông mới 24 tuổi.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi sau đó được biết đến rộng rãi trong nước và quốc tế.
Hình ảnh một người thanh niên đứng trước cái chết nhưng vẫn giữ thái độ kiên định trở thành biểu tượng của phong trào đấu tranh thời kỳ đó.
Nguyễn Văn Trỗi không phải là một vị tướng.
Không phải là một nhà lãnh đạo cấp cao.
Ông là một người công nhân.
Chính điều đó khiến câu chuyện của ông có sức lay động đặc biệt.
Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những người đứng ở vị trí cao.
Lịch sử còn được tạo nên bởi những người bình thường lựa chọn làm những việc phi thường trong những thời điểm đặc biệt.
Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành một biểu tượng như vậy.
Nhưng khi nhìn lại với sự tỉnh táo của lịch sử, chúng ta cũng cần nhớ rằng đằng sau hình tượng người anh hùng là một người thanh niên còn cả cuộc đời phía trước.
Ông có gia đình.
Có người mình yêu.
Có những ước mơ riêng.
Nhưng ông đã không có cơ hội thực hiện chúng.
Ngày nay, tên Nguyễn Văn Trỗi được đặt cho nhiều đường phố, trường học và công trình công cộng.
Tên ông đã trở thành một phần của ký ức đô thị Việt Nam.
Hai mươi bốn tuổi – một tuổi đời quá trẻ để khép lại một cuộc đời. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã khiến nhiều thế hệ sau phải tự hỏi: chúng ta cần làm gì để xứng đáng với hòa bình mà những người như Nguyễn Văn Trỗi đã không được hưởng?
Có lẽ câu trả lời bắt đầu từ những điều giản dị nhất:
Biết trân trọng cuộc sống.
Biết yêu quê hương.
Biết giữ gìn hòa bình.
Và không quên những người đã nằm lại trong chiến tranh.


