Nguyễn Văn Trỗi. Vị anh hùng đất Quảng.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong đó, hình ảnh anh Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang trên pháp trường luôn để lại trong em nỗi xúc động và sự kính trọng vô biên. Qua những thước phim tư liệu và bài học lịch sử, em thấy anh chính là tấm gương sáng ngời về lòng quả cảm, thà hy sinh chứ nhất quyết không chịu khuất phục trước kẻ thù.
Anh Nguyễn Văn Trỗi sinh ra tại vùng đất Quảng Nam kiên cường, sau đó anh vào Sài Gòn làm thợ điện để mưu sinh và bí mật hoạt động cách mạng. Dù vẻ ngoài là một thanh niên hiền lành, giản dị, nhưng bên trong anh lại mang một lòng căm thù giặc sâu sắc và một tình yêu tổ quốc cháy bỏng.
Sự kiện làm nên tên tuổi bất tử của anh chính là trận đánh trên cầu Công Lý năm 1964. Khi biết tin một phái đoàn cao cấp của Mỹ sẽ đi qua đây, anh Trỗi đã dũng cảm tình nguyện nhận nhiệm vụ đặt mìn để tiêu diệt chúng. Tuy nhiên, kế hoạch không may bị lộ, anh bị giặc bắt ngay tại hiện trường. Trong những ngày tháng bị giam cầm, quân giặc đã dùng mọi hình thức tra tấn dã man nhất, nhưng chúng đã thất bại trước ý chí sắt đá của người thợ điện trẻ tuổi. Anh không một lời khai báo, luôn giữ vững bí mật để bảo vệ tổ chức và đồng đội của mình.
Những phút giây cuối cùng của anh trên pháp trường là hình ảnh rực rỡ nhất mà lịch sử mãi ghi truyền. Trước họng súng của kẻ thù, anh Nguyễn Văn Trỗi không một chút run sợ. Anh dõng dạc từ chối chiếc băng bịt mắt vì muốn được nhìn thấy mảnh đất quê hương thân yêu lần cuối. Anh hiên ngang vạch trần tội ác của kẻ thù và hô vang những lời cuối cùng đầy hào hùng: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!". Tiếng hô ấy vang vọng khắp không gian, khẳng định ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Sự hy sinh của anh Nguyễn Văn Trỗi đã tiếp thêm sức mạnh to lớn cho hàng triệu người dân Việt Nam quyết tâm chiến đấu đến ngày thắng lợi cuối cùng. Anh chính là biểu tượng đẹp đẽ nhất của thế hệ trẻ miền Nam thời kỳ chống Mỹ: dũng cảm, trung thành và đầy lý tưởng.
Ngày nay, tên của anh đã được đặt cho nhiều ngôi trường và con phố lớn để nhắc nhở chúng em về công ơn của người anh hùng đã ngã xuống. Em cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn sự hy sinh của anh. Em tự hứa sẽ luôn học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để sau này xứng đáng với cuộc sống hòa bình mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân của mình.



