Nguyễn Văn Trường
Tiếng hát át tiếng bom bên ngã ba Đồng Lộc
Trong cái nắng cháy da của Hà Tĩnh, 10 cô gái thanh niên xung phong vẫn vừa san lấp hố bom vừa hò hát. Cúc, người chị cả, luôn miệng trêu đùa để các em quên đi nỗi sợ. Khi máy bay địch ầm ập lao đến, các chị không trốn vào hầm mà đứng trên đồi cao để đánh tín hiệu chỉ đường cho đoàn xe vào Nam. Một quả bom nổ gần, khói bụi mịt mù. Khi khói tan, người ta thấy các chị nằm đó, gương mặt vẫn trẻ măng, đôi bàn tay vẫn còn vương chút đất đỏ của con đường huyết mạch. Họ ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất, biến mình thành những đóa hoa bất tử giữa tọa độ chết.



