Nguyễn Văn Trương – Vị Khai Quốc Công Thần Lừng Lẫy Của Triều Nguyễn
Đặng Mai Phương
Nguyễn Văn Trương (1740 – 1810) là một trong những danh tướng kiệt xuất nhất của triều Nguyễn, nổi tiếng với tài cầm quân thủy chiến tài ba cùng tính cách trung thực, bao dung. Sinh ra tại huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên (nay là Thừa Thiên Huế), ông trải qua những biến động dữ dội của thời Tây Sơn – Nguyễn Ánh và ghi tên mình vào lịch sử như một bậc trung thần dũng lược.
Thời trẻ, Nguyễn Văn Trương gia nhập quân Tây Sơn và nhanh chóng chứng tỏ tài năng quân sự xuất chúng. Ông được phong làm Chưởng cơ, nắm giữ quyền chỉ huy lực lượng thủy quân quan trọng tại khu vực Quảng Nam.
Năm 1787, nhận thấy nội bộ chính quyền Tây Sơn bắt đầu rạn nứt do sự mâu thuẫn giữa các anh em Nguyễn Nhạc và Nguyễn Huệ, cùng với mong muốn tìm một con đường chính nghĩa lâu dài, Nguyễn Văn Trương đã đưa toàn bộ lực lượng thủy quân dưới quyền (gồm nhiều chiến thuyền và binh lính) vào Gia Định quy thuận Nguyễn Ánh. Sự gia nhập của ông cùng hạm đội thủy quân hùng hậu được xem là một bước ngoặt quân sự quan trọng, củng cố vượt bậc sức mạnh đường sông, đường biển cho lực lượng nhà Nguyễn.
Trong suốt giai đoạn từ năm 1787 đến 1802, Nguyễn Văn Trương luôn là một trong những ngọn cờ đầu trong các chiến dịch quân sự. Ông nổi tiếng với khả năng đọc hướng gió, dòng chảy và điều khiển chiến thuyền vô cùng biến hóa.
Chiến công chói lọi nhất của ông gắn liền với Trận thủy chiến Thị Nại (1801) — trận chiến được lịch sử đánh giá là ác liệt bậc nhất toàn bộ cuộc chiến Nguyễn – Tây Sơn. Với vai trò tiên phong chỉ huy hạm đội chiến thuyền, Nguyễn Văn Trương đã mưu trí xông thẳng vào đại bản doanh thủy quân Tây Sơn tại cảng Thị Nại (Bình Định), phá tan phòng tuyến kiên cố của đối phương, mở đường cho quân Nguyễn tiến lên chiếm lại quy mô kiểm soát miền Trung.
Sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi Hoàng đế (vua Gia Long) năm 1802, Nguyễn Văn Trương được phong làm Khâm Chưởng Chấn Vũ Doanh, lãnh chức Trấn thủ Bắc Thành — vùng đất lịch sử vừa mới thu phục, đòi hỏi một vị tướng vừa có uy vũ vừa biết vỗ an lòng dân.
Không chỉ giỏi việc binh đao, Nguyễn Văn Trương còn nổi tiếng là vị tướng có lòng bao dung, nhân đức. Mỗi khi chiếm được thành trì hay thu phục hàng binh, ông luôn nghiêm cấm quân sĩ chém giết, cướp phá, đồng thời bảo vệ an toàn cho gia quyến của tướng sĩ đối phương. Sự khoan hòa đó đã giúp ông thu phục được lòng người ở khắp những nơi ông qua.
Năm 1810, Nguyễn Văn Trương qua đời tại Huế, thọ 70 tuổi. Vua Gia Long vô cùng thương tiếc, truy tặng ông chức Chưởng Cửu Doanh Quân Thần, phong làm Thần Quân Thượng Chiêu Vũ Đại Tướng Quân, truy phong Thái Bảo, Kế Quốc Công và cho thờ tại Thái Miếu.
Lịch sử Việt Nam ghi nhận Nguyễn Văn Trương không chỉ là một danh tướng thủy chiến bộc lộ tài năng thiên bẩm, mà còn là một bậc đại thần nghĩa khí, trọn vẹn đạo làm thần tử.


