Nguyễn Văn Tư
Câu chuyện kể về Lượm, một cậu bé chăn trâu tại xã Phú Phụng. Lượm và nhóm bạn của mình đã biến trò chơi thả diều thành một hệ thống thông tin liên lạc độc đáo, giúp dẫn đường cho quân ta vượt qua các bãi mìn và vùng oanh tạc của máy bay địch để tiến về phía bốt giặc.
Ở xã Phú Phụng những năm 70, cánh đồng giữa xã thường xuyên bị biến thành "cánh đồng cháy" bởi bom Napalm và pháo kích từ phía quận lỵ đổ về. Giặc rải mìn dày đặc ở các ngả đường mòn để ngăn chặn sự xâm nhập của quân giải phóng.
Lượm là một chú bé đen nhẻm, tóc khét nắng, suốt ngày cưỡi lưng trâu nhong nhong trên đồng. Đồ chơi duy nhất của Lượm và đám bạn là những chiếc diều giấy dán bằng nhựa cây dâm bụt. Nhưng ít ai biết, mỗi chiếc diều mang một màu sắc và cách chao lượn khác nhau lại là một thông điệp bí mật.
Một buổi chiều, một đơn vị chủ lực cần hành quân thần tốc qua cánh đồng phía Tây Phú Phụng để chi viện cho mặt trận phía trong. Tuy nhiên, địch vừa bí mật rải một đợt mìn lá mới ngay đêm trước.
Lượm nhận được ám hiệu từ chú giao liên. Cậu bé bình tĩnh lùa đàn trâu ra đồng như mọi ngày. Khi thấy bóng các chú bộ đội thấp thoáng ở bìa rừng bần, Lượm bắt đầu cho diều bay lên.
Diều màu đỏ chao bên trái: Có mìn phía trước, phải rẽ sang lối mòn ven rạch.
Diều màu vàng đứng yên, bay cao: Hướng này an toàn, hành quân gấp.
Diều hạ thấp, đâm đầu xuống: Có trực thăng địch đang tiến đến, phải ẩn nấp ngay.
Giặc ở trên tháp canh nhìn xuống chỉ thấy một đám trẻ con đang nô đùa hồn nhiên với những cánh diều giấy rẻ tiền. Chúng còn cười nhạo: "Đúng là lũ con nít, quê hương cháy rụi mà vẫn mải chơi".
Nhưng chính nhờ những cánh diều ấy, cả một đơn vị hành quân hàng trăm người đã vượt qua "cánh đồng chết" mà không mất một ai. Khi người lính cuối cùng đi vào vùng an toàn, Lượm khéo léo giật dây cho chiếc diều đỏ đứt dây, bay vút lên trời cao rồi mất hút vào đám mây tía. Đó là dấu hiệu báo tin: "Mọi việc đã hoàn thành".
Lượm lùa trâu về chuồng khi bóng tối sập xuống. Cậu bé mỉm cười, bàn tay hằn sâu vết dây diều nhưng trái tim rộn ràng một niềm vui lớn lao. Cậu chưa bao giờ cầm súng, nhưng cánh diều của cậu đã trở thành đôi mắt của cách mạng trên bầu trời Phú Phụng.



