Bài viết

Nguyễn Văn Tư – chiến sĩ tải đạn

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, đôi vai rớm máu vì thùng đạn nặng, anh vẫn không ngừng tiếp đạn cho pháo. Anh hiểu, pháo còn bắn được là trận địa còn đứng vững. Nguyễn Văn Tư – người chiến sĩ tải đạn – là hình ảnh tiêu biểu cho sự bền bỉ, gan góc và tinh thần hy sinh thầm lặng nơi trận địa ác liệt.

Nguyễn Văn Tư thường xuất hiện ở những vị trí nguy hiểm nhất, nơi đạn pháo của địch trút xuống dữ dội để tìm cách triệt hạ hỏa lực của ta. Công việc của anh là vận chuyển những thùng đạn nặng từ kho dã chiến lên trận địa pháo, liên tục và khẩn trương, không cho phép bất kỳ khoảng trống nào trong nhịp bắn. Mỗi thùng đạn nặng trĩu trên vai, cọ sát vào da thịt khiến vai anh rớm máu, nhưng anh chỉ kịp quấn tạm mảnh vải rồi lại tiếp tục lao đi.

Giữa tiếng nổ chát chúa và khói lửa mù mịt, Tư phải chạy cúi thấp người, lợi dụng từng mô đất, hố pháo để tránh mảnh bom, mảnh đạn. Có lúc, anh vừa đặt xong thùng đạn thì một quả pháo nổ ngay gần đó, sức ép hất anh ngã dúi dụi. Tai ù đặc, người choáng váng, nhưng vừa định thần lại, việc đầu tiên anh làm là nhìn về phía khẩu pháo: còn bắn được không, còn đủ đạn không. Chỉ khi thấy pháo vẫn nhả đạn đều đặn, anh mới yên tâm tiếp tục nhiệm vụ.

Những giờ cao điểm của trận đánh là lúc Nguyễn Văn Tư gần như không có thời gian để nghỉ. Mồ hôi đổ như tắm, hòa lẫn với bụi đất và khói thuốc súng. Đôi bàn tay phồng rộp, tê dại vì bốc vác liên tục, nhưng anh không cho phép mình chậm lại. Anh hiểu rằng phía trước, mỗi phát đạn pháo bắn ra là để yểm trợ cho bộ binh, là để giữ vững trận địa, và sự chậm trễ của anh có thể khiến đồng đội gặp nguy hiểm.

Điều giúp Nguyễn Văn Tư vượt qua mệt mỏi và hiểm nguy chính là ý thức sâu sắc về trách nhiệm. Anh không trực tiếp ngắm bắn hay ra lệnh khai hỏa, nhưng từng bước chạy của anh quyết định nhịp chiến đấu của cả khẩu đội. Trong suy nghĩ giản dị mà kiên định của người lính tải đạn, còn sức là còn đạn, còn đạn là còn chiến đấu.

Khi tiếng súng ngừng vang, trận địa dần yên ắng, Nguyễn Văn Tư mới cảm nhận rõ những cơn đau nhức dội lên từ đôi vai rớm máu. Nhưng nhìn đồng đội an toàn, nhìn khẩu pháo vẫn đứng vững giữa bãi đất bị bom cày xới, anh cảm thấy mọi gian khổ đều xứng đáng. Hình ảnh người chiến sĩ tải đạn lặng lẽ, bền bỉ như Nguyễn Văn Tư chính là minh chứng sống động cho tinh thần “lấy sức người thắng vũ khí”, góp phần làm nên những chiến thắng oanh liệt trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn