Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN TƯ – NGƯỜI ANH HÙNG ONG VÒ VẼ CỦA VÙNG ĐẤT DỪA

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, Nguyễn Văn Tư rèn nên một ý chí thép và một tư duy khác biệt: đánh giặc không chỉ bằng súng đạn, mà bằng cả trí tuệ và sự sáng tạo của người nông dân chân đất .Ngay từ những ngày đầu tham gia du kích, ông Tư đã nổi bật bởi sự thông minh và cách suy nghĩ khác người. Ông quan sát, thử nghiệm và dám đi con đường “Vô tiền khoáng hậu”.

Đồng Tháp14/12/2025Phùng Thị Kim Ngân (Trường Đại học Tiền Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Để rồi đến năm 1962, từ những lần đi rừng lặng lẽ, ông tìm ra thứ vũ khí mà không một quân đội nào từng nghĩ đến: “Ong vò vẽ”. Để có được những tổ ong đặc biệt ấy, ông phải vào rừng lùng sục cả tuần lễ, chọn những tổ ong còn nhỏ đem về nuôi. Ông cho chúng ăn thịt trâu, thịt bò để ong mau lớn, khỏe và dữ hơn. Quanh những cái tổ treo trong vườn nhà, ông cẩn thận treo quần áo đen trắng, khăn rằn, nón lá – để ong quen hơi, quen mặt, xem ông như một phần của tổ. Rồi ông lại treo cạnh đó quần áo, nón sắt, đồ trận của Mỹ – ngụy lấy được sau các trận đánh. Ong nhận ra mùi lạ, màu sắc lạ, lập tức bay ra tấn công dữ dội. Đó là bí mật mà nhiều năm sau ông mới kể.

Khi tổ ong đã vào “kỷ luật”, ông bắt đầu xây dựng trận địa ong vò vẽ độc đáo: tổ ong được nối bằng một sợi dây dài, đặt ở vị trí nơi địch thường xuyên đi qua. Xung quanh là hầm chông, là bãi mìn bố trí khéo léo. Và khi giặc lọt vào trận địa phục kích, chỉ cần ông đứng từ xa giật nhẹ sợi dây – phá tổ. Ngay lập tức, hàng trăm con ong vò vẽ vút ra như những mũi tên sống, lao vào tấn công. Bị ong rượt đuổi, lính địch hoảng loạn la hét, tháo chạy tán loạn, rồi sa vào hầm chông, vướng bãi mìn do ông sắp đặt. Ông cùng đội du kích chỉ việc xông lên tiêu diệt địch, thu vũ khí.

Cách đánh này hiệu quả đến mức:

- Không một trận ong vò vẽ nào thất bại.

- Vũ khí thu được ngày càng nhiều.

- Tin đồn về “đội quân ong” ở Tân Thành Bình khiến địch kinh hồn bạt vía.

Khi mới dùng, tổ ong thường bị mất vì quá hung dữ. Nhưng Nguyễn Văn Tư nghĩ ra cách thu cả đàn ong về mà không bị đốt: chỉ cần mang theo quần áo mình đã treo cạnh tổ. Ong quen hơi, không tấn công ông nữa. Có những lần ông còn cải trang gánh tổ ong ra tận Chợ Xếp đánh lính Mỹ – ngụy giữa ban ngày, giữa đám đông dân làng – mà ong chỉ đốt giặc, không hề tấn công dân. Điều kỳ lạ ấy – chỉ mình ông khi đó biết vì sao.

Nhờ sự sáng tạo độc nhất vô nhị đó, cách đánh bằng ong vò vẽ lan truyền rất nhanh khắp chiến trường miền Nam. Nguyễn Văn Tư trở thành tấm gương du kích đặc công xuất sắc. Ông được Trung ương Cục mời dự Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua. Nhưng ông không bao giờ đi được nữa.

Ngày 26/10/1964, địch hành quân về ấp Thành Hóa 1. Biết chúng đông và vũ khí mạnh, ông Tư chủ trương ém quân chờ thời cơ. Địch bất ngờ rút êm nhưng để lại bốn tên phục kích bí mật. Trong lúc kiểm tra lại trận địa, ông bị chúng nổ súng bắn chết tại chỗ. Giặc kéo lê thi thể ông trên con đường đá về chốt cầu Chợ Xếp, chôn vội và cài hai trái lựu đạn để gia đình không thể mang về.

Phải đến ngày đất nước giải phóng, hài cốt ông mới được cải táng đưa về nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Bến Tre. Tên ông được khắc đầu tiên trong danh sách liệt sĩ tại nhà bia xã Tân Thành Bình. Ngôi trường THCS của xã mang tên ông – như một ngọn đuốc sáng cho bao thế hệ sau này.

Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Tư và đội quân ong vò vẽ không chỉ là những trang sử về chiến công du kích, mà còn là minh chứng sống động cho sức mạnh của trí tuệ, lòng dũng cảm và sự sáng tạo của con người trong thời chiến. Từ một chàng trai nông dân bình dị, ông đã biến những con ong nhỏ bé thành “vũ khí sống” khiến quân thù phải khiếp sợ, lập nên những chiến công vang dội giữa rừng dừa Bến Tre.

Sự hy sinh của ông, khi tuổi đời còn quá trẻ, nhắc nhở chúng ta rằng tự do và độc lập không đến dễ dàng. Nhưng tinh thần ấy, trí tuệ ấy, sáng kiến ấy – vượt lên trên bom đạn – vẫn sống mãi trong ký ức của quê hương, được các thế hệ con cháu noi theo.

Nhìn lại câu chuyện, ta không chỉ tri ân một người anh hùng, mà còn học được cách biến khó khăn thành cơ hội, biến trí tuệ và lòng quả cảm thành sức mạnh, và biết trân trọng hơn những giá trị mà cha ông đã hy sinh để giành lại. Câu chuyện “thời hoa lửa” ấy vẫn sẽ cháy sáng trong tâm trí mỗi người, nhắc nhở rằng: giữa bão lửa, con người bình dị vẫn có thể làm nên điều phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN TƯ – NGƯỜI ANH HÙNG ONG VÒ VẼ CỦA VÙNG ĐẤT DỪA | Câu chuyện thời hoa lửa