Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN TƯ – NGƯỜI DU KÍCH SÁNG TẠO CÁCH ĐÁNH BẰNG ONG VÒ VẼ

Nguyễn Văn Tư (1935–1964), quê Tân Thành Bình, Mỏ Cày, Bến Tre, là một chiến sĩ du kích nổi tiếng với sáng kiến nuôi và sử dụng ong vò vẽ hỗ trợ chiến đấu. Ông bố trí tổ ong kết hợp với trận địa phục kích, chông và mìn, tận dụng sự bất ngờ để làm rối loạn đội hình đối phương. Theo tư liệu, từ khoảng năm 1962, kinh nghiệm này được phổ biến tại nhiều địa phương. Nguyễn Văn Tư hy sinh ngày 26-10-1964 tại quê nhà, khi mới khoảng 29 tuổi. Sau ngày đất nước thống nhất, hài cốt ông được đưa về an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Bến Tre. Tên tuổi ông gắn với hình ảnh người du kích Nam Bộ gan dạ, sáng tạo và biết tận dụng chính điều kiện của quê hương để chiến đấu.

Vĩnh Long22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Tư (1935–1964) quê tại ấp Thành Hóa 1, xã Tân Thành Bình, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre. Sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước, ông sớm tham gia cách mạng và trở thành một cán bộ du kích nổi bật bởi sự gan dạ, mưu trí và đặc biệt sáng tạo trong cách đánh.

Gia đình Nguyễn Văn Tư có 11 anh chị em đều tham gia cách mạng, trong đó ba người đã hy sinh. Chính trong môi trường ấy, ông trưởng thành và gắn bó với cuộc đấu tranh bảo vệ quê hương.

“Đội quân đặc biệt” giữa vườn dừa Bến Tre

Điểm đặc biệt nhất trong những câu chuyện về Nguyễn Văn Tư là sáng kiến sử dụng ong vò vẽ hỗ trợ du kích chiến đấu.

Để có những đàn ong đủ lớn, ông phải vào rừng nhiều ngày tìm tổ. Những tổ còn nhỏ được mang về nuôi và chăm sóc. Theo tư liệu bạn cung cấp, ông cho ong ăn thịt để đàn phát triển nhanh rồi bố trí các tổ ong tại những khu vực dự kiến đối phương sẽ đi qua.

Từ đó hình thành một kiểu trận địa rất đặc biệt: ong vò vẽ kết hợp với chông, mìn và lực lượng du kích phục kích.

Các tổ ong được nối với dây dài. Khi lực lượng đối phương lọt vào khu vực phục kích, từ vị trí ẩn nấp Nguyễn Văn Tư tác động vào tổ, khiến đàn ong bay ra. Sự bất ngờ làm đội hình đối phương rối loạn, tạo điều kiện để du kích triển khai các phương án chiến đấu đã chuẩn bị.

Cách đánh này vừa tận dụng điều kiện tự nhiên của vùng nông thôn Nam Bộ, vừa thể hiện khả năng sáng tạo của lực lượng du kích trong hoàn cảnh trang bị còn hạn chế.

Tìm cách “thuần” ong để tiếp tục chiến đấu

Ban đầu, sau mỗi lần sử dụng, việc tiếp cận lại tổ ong rất khó khăn. Nguyễn Văn Tư tiếp tục tìm cách khắc phục.

Theo câu chuyện được lưu truyền trong tư liệu, ông thường treo quần áo của mình gần tổ, để đàn ong quen với mùi và sự xuất hiện của người chăm sóc. Ông cũng sử dụng những vật dụng quen thuộc của người dân như quần áo đen, trắng, khăn rằn và nón lá quanh khu vực nuôi ong.

Nhờ kinh nghiệm tích lũy qua quá trình chăm sóc, ông có thể tiếp tục sử dụng những đàn ong cho các nhiệm vụ khác thay vì phải bỏ tổ sau mỗi trận.

Có thời điểm, Nguyễn Văn Tư còn cải trang, gánh tổ ong đến những khu vực đông người để phục vụ nhiệm vụ.

Từ khoảng năm 1962, theo tư liệu bạn cung cấp, kinh nghiệm sử dụng ong vò vẽ trong chiến đấu được phổ biến và vận dụng tại nhiều địa phương ở miền Nam.

Một người du kích của chiến tranh nhân dân

Điều đáng chú ý trong câu chuyện Nguyễn Văn Tư không chỉ nằm ở việc sử dụng ong vò vẽ.

Đằng sau đó là khả năng quan sát môi trường, tận dụng điều kiện tại chỗ và tìm phương án phù hợp với tương quan lực lượng.

Trong điều kiện lực lượng du kích thiếu phương tiện và vũ khí, ông tìm cách biến những yếu tố rất bình thường của làng quê thành phương tiện hỗ trợ chiến đấu.

Hình ảnh ấy thể hiện một đặc trưng của chiến tranh du kích thời kỳ này: dựa vào dân, dựa vào địa hình và phát huy sáng kiến tại chỗ.

Hy sinh trên chính quê hương

Ngày 26-10-1964, lực lượng đối phương tiến vào ấp Thành Hóa 1, nơi Nguyễn Văn Tư cùng đồng đội đang hoạt động.

Nhận thấy tương quan lực lượng bất lợi, ông chủ trương ém quân, chờ thời cơ thay vì tổ chức tiến công trực diện.

Sau đó lực lượng đối phương rút đi nhưng bí mật để lại một nhóm phục kích. Không phát hiện được đầy đủ sự bố trí này, Nguyễn Văn Tư rơi vào trận phục kích và hy sinh tại chỗ, khi mới khoảng 29 tuổi.

Theo tư liệu bạn cung cấp, sau khi ông hy sinh, đối phương đưa thi thể về khu vực bốt cầu Chợ Xép và chôn tại đó. Sau ngày đất nước thống nhất, hài cốt của ông được cải táng và đưa về Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Bến Tre.

Tên Nguyễn Văn Tư được ghi tại nhà bia liệt sĩ xã Tân Thành Bình, nhắc nhớ về một người con của quê hương đã chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn