Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN TƯ – NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT TRÊN ĐẤT ĐÁ VỊ XUYÊN

Nghệ An12/08/2026Đoàn phường Kỳ Sơn (Đoàn phường Kỳ Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau năm 1975, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình nhưng những người lính ở biên giới phía Bắc vẫn phải đối mặt với những cuộc chiến đấu đầy gian khổ. Vị Xuyên, Hà Giang trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong những năm 1980. Những cao điểm đá tai mèo như 468, 685, 772... liên tục hứng chịu bom đạn. Những người lính phải sống trong các giao thông hào, hầm đá và chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Nguyễn Văn Tư sinh năm 1959 tại Hà Nam. Khi đất nước cần, ông nhập ngũ và được điều động lên biên giới phía Bắc. Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đơn vị đến mặt trận Vị Xuyên.

Những người lính ở đây thường phải làm nhiệm vụ trên những cao điểm hiểm trở. Mỗi vị trí chiến đấu có thể chỉ là một mỏm đá, một đoạn chiến hào hoặc một căn hầm nhỏ giữa sườn núi. Ban ngày, pháo kích liên tục trút xuống. Ban đêm, người lính phải tranh thủ củng cố trận địa, vận chuyển đạn dược và đưa thương binh về phía sau.

Nguyễn Văn Tư cũng sống và chiến đấu trong điều kiện như vậy.

Năm 1984, chiến sự tại Vị Xuyên trở nên đặc biệt ác liệt. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ chốt, không để đối phương chiếm các vị trí quan trọng. Những người lính hiểu rằng nếu mất chốt, tuyến phòng thủ phía sau sẽ bị đe dọa.

Trong một trận chiến năm 1984, Nguyễn Văn Tư cùng đồng đội kiên cường bám giữ trận địa. Khi nhiều chiến sĩ bị thương và tình hình ngày càng nguy hiểm, ông vẫn ở lại vị trí chiến đấu.

Ông đã hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên khi tuổi đời còn rất trẻ.

Điều đau xót là rất nhiều người lính Vị Xuyên khi ấy ra đi mà không kịp nói lời từ biệt với gia đình. Họ rời quê hương khi tuổi đời chỉ ngoài hai mươi, mang theo những lá thư, những kỷ vật nhỏ và lời hẹn ngày trở về.

Nhưng có những lời hẹn mãi mãi không thể thực hiện.

Nguyễn Văn Tư là một trong những người lính như vậy.

Ngày nay, khi đứng trước Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên, người ta có thể nhìn thấy hàng nghìn phần mộ nằm giữa núi rừng Hà Giang. Nhiều ngôi mộ chỉ ghi những dòng thông tin rất ngắn. Có người chưa xác định được đầy đủ danh tính. Có người vẫn được đồng đội và gia đình tìm kiếm.

Mỗi phần mộ là một câu chuyện.

Mỗi cái tên là một cuộc đời.

Và phía sau mỗi người lính là một gia đình đã chờ đợi họ trở về.

Câu chuyện của những người lính Vị Xuyên không chỉ là câu chuyện về chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ. Họ cũng từng có những ước mơ rất bình thường: trở về quê, lấy vợ, xây nhà, làm ruộng, chăm sóc cha mẹ và sống một cuộc đời giản dị.

Nhưng lịch sử đã đặt họ vào một thời điểm mà Tổ quốc cần họ đứng ở biên giới.

Họ đã đứng lại.

Và nhiều người không trở về.

Ngày nay, đất nước đã bước sang một thời kỳ mới. Những vùng đất từng là chiến trường đang từng ngày đổi thay. Những con đường mới được mở, những bản làng được xây dựng, cuộc sống của người dân biên giới ngày càng tốt hơn.

Đó chính là điều mà những người lính năm xưa mong muốn.

Họ chiến đấu không phải để chiến tranh kéo dài mãi mãi.

Họ chiến đấu để một ngày đất nước có hòa bình, để những đứa trẻ được lớn lên mà không phải nghe tiếng súng, để những vùng biên giới trở thành nơi người dân có thể sống, làm việc và xây dựng tương lai.

Vì vậy, khi nhắc đến những người lính Vị Xuyên, chúng ta không chỉ nên nhớ đến sự hy sinh.

Hãy nhớ rằng phía sau những người nằm xuống là một ước mơ về một đất nước hòa bình và phát triển.

Và trách nhiệm của thế hệ hôm nay là tiếp tục xây dựng đất nước ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN TƯ – NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT TRÊN ĐẤT ĐÁ VỊ XUYÊN | Câu chuyện thời hoa lửa