Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN TỰU – KHÚC QUÂN HÀNH TRÊN MẢNH ĐẤT QUẢNG TRỊ ANH HÙNG

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, và có những con người bình dị đã dùng máu xương mình để tạc nên dáng đứng Việt Nam. Hôm nay, chúng cháu – thế hệ trẻ của Thôn 4, xã Gio Linh – xin được nghiêng mình kính cẩn kể lại câu chuyện về bác Nguyễn Văn Tựu. Một người lính đã bước ra từ khói lửa của những năm tháng cam go nhất, mang theo tinh thần thép của người con đất thép, để giữ lấy màu xanh bình yên cho quê hương hôm nay.

Quảng Trị26/01/2026Đoàn xã Gio Linh (Đoàn xã Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, và có những con người bình dị đã dùng máu xương mình để tạc nên dáng đứng Việt Nam. Hôm nay, chúng cháu – thế hệ trẻ của Thôn 4, xã Gio Linh – xin được nghiêng mình kính cẩn kể lại câu chuyện về bác Nguyễn Văn Tựu. Một người lính đã bước ra từ khói lửa của những năm tháng cam go nhất, mang theo tinh thần thép của người con đất thép, để giữ lấy màu xanh bình yên cho quê hương hôm nay.

Chương I: Tuổi mười sáu và lời thề giữ đất

Bác Nguyễn Văn Tựu sinh năm 1956 tại mảnh đất Gio Linh nắng cháy – nơi vĩ tuyến 17 chia cắt hai miền Nam Bắc. Tuổi thơ của bác không phải là tiếng sáo diều, mà là tiếng gầm vang của đại bác, là những đêm nằm hầm nghe tiếng bom xé toạc bầu trời. Chính sự tàn khốc của chiến tranh đã hun đúc nên trong cậu thiếu niên Nguyễn Văn Tựu một lòng căm thù giặc sâu sắc và một khát vọng tự do mãnh liệt.

Năm 1972, khi vừa tròn 16 tuổi – cái tuổi lẽ ra vẫn còn đang đèn sách, bác đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là năm của "Mùa hè đỏ lửa", khi Quảng Trị trở thành tâm điểm của cả thế giới với cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ. Rời xa gia đình khi mái tóc còn xanh, bác mang theo lý tưởng cao đẹp: "Còn giặc là còn đi chiến đấu". Việc bác nhập ngũ khi chưa đầy tuổi đôi mươi là minh chứng hùng hồn nhất cho ý chí "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của một thế hệ thanh niên Gio Linh anh hùng.

Chương II: Bản lĩnh giữa lằn ranh sinh tử (1972 – 1976)

Quãng thời gian từ năm 1972 đến 1976 là những năm tháng "vào sinh ra tử", thử thách lòng dũng cảm của người lính trẻ. Trong đội hình quân đội, bác Tựu đã trực tiếp tham gia chiến đấu tại những địa bàn ác liệt nhất của vùng tuyến đầu.

Dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, bác và đồng đội đã trải qua những ngày đêm bám trụ dưới hầm hào, những chuyến hành quân xuyên đêm băng qua các vùng "vành đai trắng". Trong ký ức của bác, thời hoa lửa ấy là những bữa cơm hòa cùng thuốc súng, là tình đồng chí chia ngọt sẻ bùi giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết. Bác đã cùng quân và dân ta kiên cường giữ vững trận địa, góp công vào thắng lợi của Hiệp định Paris 1973 và sau đó là cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.

Năm 1976, khi nhiệm vụ giữ gìn hòa bình sau ngày thống nhất đã hòn tất, bác Nguyễn Văn Tựu xuất ngũ trở về địa phương. Bác mang trên mình những vết sẹo của thời gian nhưng tâm hồn vẫn rạng ngời phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ".

Chương III: Người giữ lửa truyền thống cho thế hệ mai sau

Trở về đời thường tại Thôn 4, bác Tựu bắt tay vào cuộc chiến mới: Cuộc chiến chống lại nghèo nàn và hàn gắn những vết thương trên đất mẹ Gio Linh. Với lối sống giản dị, liêm chính, bác luôn gương mẫu đi đầu trong mọi hoạt động của địa phương, từ tăng gia sản xuất đến xây dựng nếp sống văn hóa.

Năm 2012, bác chính thức được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh. Đây là dấu mốc ý nghĩa khẳng định tinh thần người lính trong bác chưa bao giờ nguội lạnh. Trong tổ chức Hội, bác luôn được đồng đội kính trọng, tin yêu bởi sự tận tụy và trách nhiệm. Bác thường xuyên tham gia các hoạt động truyền lửa cho thanh thiếu niên, nhắc nhở con cháu về cái giá của hòa bình. Đối với bác Tựu, niềm hạnh phúc lớn nhất ở tuổi già là được nhìn thấy quê hương Thôn 4 ngày càng đổi mới, xanh tươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn