Nguyễn Văn Tuyên (1)
Nguyễn Văn Tuyên
Ông Nguyễn Văn Tuyên sinh năm 1762, người huyện Vĩnh An, trấn An Giang (thuộc vùng đất Sa Đéc).
Đầu năm 1788 (Mậu Thân), ông theo chúa Nguyễn, từng làm phó Vệ uý vệ Hổ uy quân Thần sách. Có lúc bị cách chức, rồi lại cho khôi phục nguyên hàm. Năm 1801 (Tân Dậu), được thăng Vệ uý kinh uy doanh Tiển quân. Năm Gia Long thứ 11 (1812), thăng Vệ uý vệ Chấn bảo nhất quân Chấn vũ, Khâm sai chưởng cơ. Năm Gia Long thứ 15 (1816), điện quản Vệ uý Hữu bảo nhất Hữu quân kiêm đem quân 2 vệ Hữu bảo nhất, Hữu bảo nhị theo Lê Văn Duyệt đi dẹp giặc “ác man” ở Quảng Ngãi.
Mùa Đông năm 1819 (Gia Long thứ 18), ông được sung làm Phó Đổng lý đi đào kênh Vĩnh Tế. Năm 1822 (Minh Mạng thứ 3), theo chức cũ làm Trấn thủ Biên Hoà, vì có tang cha, xin từ chức, khi hết tang được tái bổ Trấn thủ Định Tường.
Mùa Đông năm 1823 (Minh Mạng thứ 4),
ông hợp đồng với Thống chế Nguyễn Văn Thoại (tức Thoại ngọc hầu) và Trần Công Lại, trông coi việc đào kênh Vĩnh Tế, rồi được triệu về kinh đô Huế. Năm 1824, ông ra làm trấn thủ Vĩnh Thanh, rồi bổ Thống chế coi biển binh thành Gia Định. Năm 1827, Tổng trấn Gia Định thành là Lê Văn Duyệt được triệu về Kinh, ông được cử quyền nhiếp Tổng trấn vụ. Năm sau (1828), khi Lê Văn Duyệt trở về, ông lại được sung chức như cũ.
Năm 1829 (Minh Mạng thứ 10), ông được truyền giao quốc ấn, đóng giữ đồn Châu Đốc, kiêm lĩnh việc biên giới Hà Tiên.
Năm 1830 (Minh Mạng thứ 11), ông Nguyễn Văn Tuyên bệnh mất, hưởng thọ 68 tuổi. Con trường là Cửu theo hàm tập ấm, làm Phó lãnh binh ở Hải Tây, con thứ là Trinh, làm Ngoại uỷ Cai cơ Trung dũng.
Mộ và đền thờ ông hiện còn ở xã Mỹ An Hưng A, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.



