Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Uân

Đồng chí Nguyễn Văn Uân sinh năm 1948 tại khu phố 3, thành phố Việt Trì, tỉnh Vĩnh Phú (nay là Phú Thọ), trong một gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Năm 18 tuổi, anh theo học tại trường đào tạo Cảnh sát nhân dân và đến tháng 11 năm 1967, được phân công về công tác tại Đồn Công an nhân dân số 23, khu Công an Hai Bà Trưng - nay là Công an phường Quỳnh Lôi, quận Hai Bà Trưng.

Vĩnh Long18/03/2026Xã đoàn Long Khánh (Xã đoàn Long Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi đời còn rất trẻ nhưng Nguyễn Văn Uân sớm thể hiện phẩm chất cao quý của người chiến sĩ công an nhân dân - "Vì nước quên thân, vì dân phục vụ". Anh luôn gần gũi, thấu hiểu từng hoàn cảnh, từng tâm tư nguyện vọng của nhân dân khu phố mình phụ trách. Với bà con, anh không chỉ là người chiến sĩ công an mà còn như một người con trong gia đình, tận tụy lo cho dân từ những điều nhỏ nhất.

Bằng sự chăm chỉ và trách nhiệm, Nguyễn Văn Uân đã cùng nhân dân xây dựng phong trào bảo vệ trị an vững mạnh. Trong suốt 5 năm công tác tại khối phố 69, Đồn Công an 23, khu Mai Hương, địa bàn anh phụ trách liên tục đạt danh hiệu "khối phố 5 tốt". Anh nhiều lần được công nhận là "Chiến sĩ giỏi", được Sở Công an Hà Nội cấp giấy khen và là đoàn viên thanh niên tiêu biểu "4 tốt". Thế nhưng, với anh, phần thưởng quý giá nhất chính là sự bình yên và niềm tin yêu của nhân dân dành cho mình.

Những ngày cuối tháng 12 năm 1972, bom đạn ác liệt của không quân Mỹ trút xuống Hà Nội. Nhà máy Dệt 8-3, Khăn mặt khăn tay, Mỳ bánh Hải Châu và khu vực Vĩnh Tuy đều bị bom tàn phá nặng nề. Phố Bạch Mai, cánh đồng Quỳnh Lôi chìm trong khói lửa. Trong cảnh khốc liệt ấy, đa phần bà con khu lao động Mai Hương đều đã đi sơ tán, chỉ còn lực lượng bảo vệ, dân phòng và Nguyễn Văn Uân bám trụ tại chỗ, kiên trì giữ gìn tài sản cho dân.

Không chỉ thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Uân còn tận tụy chăm sóc từng đàn lợn, đàn gà, quét dọn nhà cửa giúp bà con. Bà con khu phố giao cả chìa khóa nhà cho anh, gửi gắm niềm tin tuyệt đối nơi người chiến sĩ công an trẻ tuổi, hiền lành và tận tâm này.

Chiều ngày 28 tháng 12 năm 1972, thành phố lại vang lên tiếng còi báo động. Hàng chục máy bay địch tiếp tục trút bom xuống Thủ đô. Nguyễn Văn Uân lập tức hướng dẫn người dân nhanh chóng vào nơi trú ẩn an toàn. Trong lúc tiếng bom đạn vang trời, anh vẫn bình tĩnh, xốc các em nhỏ vào hầm, đậy kín nắp hầm, sau đó quay lại đưa bà cụ Lục - một người già điếc, mắt kém, không thể tự mình xuống hầm, tới nơi an toàn rồi mới vội vã trở ra tiếp tục công việc.


Bộ cảnh phục và chiếc đèn pin vẫn còn nguyên vết đạn của anh Nguyễn Văn Uân

Đúng lúc đó, một quả bom đã rơi sát chỗ anh. Tiếng nổ dữ dội vang lên. Nguyễn Văn Uân ngã xuống, hy sinh ngay bên hầm trú ẩn, khi tuổi đời mới vừa tròn 24. Ngực áo cảnh phục anh loang đầy máu.

Bên anh, những đứa trẻ òa khóc nức nở. Cụ Lục bàng hoàng hỏi: "Chú Uân đâu rồi?", để rồi lặng người khi hay tin anh đã ra đi. Bà cụ lặng lẽ thắp thêm một nén nhang cho anh, người đã lấy thân mình che chở cho bao mảnh đời non nớt và già nua.

Ngày đưa liệt sĩ Nguyễn Văn Uân về yên nghỉ tại cánh đồng xã Lĩnh Nam, huyện Thanh Trì, cụ Lục cũng nằng nặc đòi đi tiễn anh. Hình ảnh cụ già lưng còng, mắt mờ dò dẫm từng bước theo chân linh cữu của anh hùng trẻ tuổi chính là lời tiễn đưa thấm đẫm nước mắt và lòng biết ơn của nhân dân đối với người liệt sĩ Công an nhân dân đã ngã xuống vì bình yên của Thủ đô.


Những bài báo viết về sự hi sinh của anh Nguyễn Văn Uân

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Uân - đã trở thành ngọn lửa bất diệt trong lòng đồng đội, nhân dân khu phố Mai Hương và cả Hà Nội, hòa chung với sự hi sinh của biết bao Anh hùng liệt sĩ trong cuộc kháng chiến trường kỳ của cả dân tộc, góp phần làm nên chiến thắng mùa xuân năm 1975, thống nhất nước nhà, Bắc - Nam liền một dải. Anh đã sống trọn vẹn với lý tưởng cao đẹp của người chiến sĩ Công an nhân dân: vì nước quên thân, vì dân phục vụ.

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://antv.gov.vn/video/nhan-vat-su-kien/anh-hung-liet-si-nguyen-van-uan-quen-minh-vi-dan-322353.html
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Uân | Câu chuyện thời hoa lửa