Nguyễn Văn Vấn – Cậu bé 14 tuổi ở Điện Biên Phủ
Năm 1952, khi mới 14 tuổi, Nguyễn Văn Vấn đã tình nguyện viết đơn tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Xuất thân từ một gia đình nghèo, cuộc sống khó khăn khiến gia đình ông từng phải rời quê Ý Yên, Nam Định vào Thanh Hóa kiếm kế sinh nhai.
Khi Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra, ông cùng những thanh niên xung phong khác làm những công việc tưởng như bình thường nhưng vô cùng nguy hiểm: nấu cơm, đun nước và đưa cơm nước đến cho bộ đội ngay sát chiến trường.
Những suất cơm, những gánh nước phải được đưa qua hệ thống chiến hào để đến tay người lính đang chiến đấu.
Con đường vận chuyển ấy luôn có nguy hiểm rình rập.
Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Nhưng công việc vẫn phải tiếp tục, bởi bộ đội ngoài trận địa cần có cơm ăn, nước uống để duy trì sức chiến đấu.Trong đợt 2 của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Nguyễn Văn Vấn cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ đào hào trên đồi.
Đang làm việc, ông bất ngờ nghe một tiếng nổ lớn.
Chỉ vài giây sau, một mảnh đạn văng vào sườn.
Ông bị thương, máu chảy nhiều và ngã xuống.Trong hoàn cảnh ấy, đồng đội lập tức chạy đến sơ cứu rồi đưa ông về trạm quân y.
Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông sống sót.
Sau thời gian điều trị, thay vì rời khỏi chiến trường, ông trở lại đơn vị và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ cho đến ngày Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc.Chiến tranh kết thúc nhưng cuộc đời Nguyễn Văn Vấn không dừng lại ở Điện Biên.
Sau chiến thắng, ông tiếp tục công tác trong quân đội rồi chuyển ngành.
Ông từng làm việc tại một công ty xây dựng và sau đó giữ chức Phó giám đốc Nhà máy Nước Thái Nguyên.
Khi nghỉ hưu, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh và cộng đồng.Điều đặc biệt là dù đã ở tuổi cao, khi được hỏi về Điện Biên Phủ, ông vẫn nhớ rất rõ những ngày tháng mình từng trải qua.
Ông đưa tay chỉ vào vết sẹo bên sườn như một dấu tích còn lại của chiến tranh.
Đó không chỉ là một vết thương trên cơ thể.
Đó là dấu mốc của một tuổi trẻ đã sống giữa những ngày tháng khốc liệt nhất của lịch sử.Câu chuyện của Nguyễn Văn Vấn cho thấy đóng góp cho chiến thắng không chỉ thuộc về những người trực tiếp cầm súng.
Một cậu bé 14 tuổi có thể làm nhiệm vụ nấu cơm, đun nước, vận chuyển lương thực và chăm lo cho những người đang chiến đấu.
Công việc ấy nghe có vẻ bình thường, nhưng nếu không có hậu phương phục vụ, người lính ngoài trận địa sẽ không thể chiến đấu lâu dài.
Điều xúc động hơn là sau khi bị thương, ông vẫn trở lại đơn vị và tiếp tục nhiệm vụ.Câu chuyện ấy nhắc chúng ta biết trân trọng những đóng góp thầm lặng của mỗi con người trong chiến tranh.
Có những người không xuất hiện trong những khoảnh khắc nổi tiếng của lịch sử, nhưng chính họ đã góp từng phần nhỏ bé để làm nên một chiến thắng lớn.



