Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nguyễn Văn Vũ

CHIẾC ÁO ẤM CỦA MẸ

Hà Tĩnh04/05/2026Nguyễn Văn Vũ (PA01)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC ÁO ẤM CỦA MẸ

Vào những năm 1960, tại một vùng căn cứ cách mạng ở Quảng Nam, có một bà mẹ già mà anh em chiến sĩ thường gọi thân mật là Mẹ Hiền. Nhà mẹ nghèo, nằm khuất sau bụi tre gai, là nơi nuôi giấu cán bộ và là trạm dừng chân quen thuộc của những đoàn quân giải phóng hành quân vào Nam.

Một đêm mùa đông mưa phùn gió bấc, có một tiểu đội trinh sát ghé qua nhà mẹ để nghỉ lại trước khi vượt đèo vào sáng sớm hôm sau. Thấy các chiến sĩ trẻ chỉ mặc bộ bà ba mỏng manh, phong trần dưới cái lạnh cắt da của vùng núi rừng, mẹ Hiền cứ đứng ngồi không yên. Mẹ lục tìm trong chiếc rương gỗ cũ kỹ, lấy ra một chiếc áo len đã sờn màu nhưng còn rất dày và ấm. Đó là kỷ vật duy nhất của con trai út của mẹ – người đã hy sinh ngoài mặt trận từ vài năm trước.

Mẹ gọi anh tiểu đội trưởng lại, đưa chiếc áo và bảo:

– Con cầm lấy mà mặc cho ấm. Đêm nay lạnh lắm, đường rừng còn dài, đừng để cái lạnh làm đổ bệnh.

Anh tiểu đội trưởng nhìn chiếc áo, biết đó là kỷ vật thiêng liêng của mẹ nên kiên quyết từ chối:

– Mẹ ơi, tụi con quen rồi, mẹ giữ lấy chiếc áo của em để làm kỷ niệm. Mẹ già rồi, mẹ cần ấm hơn tụi con.

Mẹ Hiền nắm chặt tay anh, đôi mắt rưng rưng:

– Kỷ vật thì nằm ở trong lòng mẹ rồi, không mất đi đâu được. Nhưng nếu các con lạnh, các con không có sức đánh giặc thì lòng mẹ còn đau hơn. Coi như mẹ gửi cái hơi ấm của em nó theo các con ra trận.

Đêm đó, chiếc áo len được các anh nhường nhau khoác lúc canh gác. Khi đoàn quân rời đi vào mờ sáng, mẹ lại tiễn ra tận đầu nương. Một thời gian sau, khi tiểu đội ấy quay trở lại vùng căn cứ, họ mang theo một chiếc khăn rằn mới và một ít muối trắng – những món quà quý giá lúc bấy giờ – để biếu mẹ.

Anh tiểu đội trưởng năm xưa nay đã là thương binh, anh xúc động thưa với mẹ:

– Chiếc áo của mẹ đã đi qua ba chiến dịch, nó đã sưởi ấm cho không biết bao nhiêu anh em trong những đêm ngủ hầm. Hôm nay con về, dù chiếc áo đã không còn lành lặn vì mảnh bom, nhưng hơi ấm của mẹ thì anh em con không bao giờ quên.

Mẹ Hiền cười, nụ cười móm mém hiền hậu. Mẹ chẳng cần quà cáp, chỉ cần thấy các con trở về, khỏe mạnh và tiếp tục chiến đấu, đối với mẹ đó đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của một người mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn