Cựu Thanh niên xung phong

NGUYỄN VĂN VUI – KÝ ỨC NGÀY ĐẦU ĐỐI MẶT CHIẾN TRƯỜNG

NGUYỄN VĂN VUI – KÝ ỨC NGÀY ĐẦU ĐỐI MẶT CHIẾN TRƯỜNG Sinh ngày 16/1/1954, hiện cư trú tại Phú Thạnh B (Vĩnh Long), ông Nguyễn Văn Vui – cựu chiến sĩ Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong – vẫn nhớ rõ những giờ phút đầu tiên đặt chân lên chiến trường biên giới Tây Nam. Đó là khoảnh khắc không thể quên, khi người lính trẻ chưa kịp thích nghi đã phải đối diện ngay với trận pháo kích dữ dội của quân Pol Pot.

Vĩnh Long28/11/2025BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cú sốc đầu đời lính

Tham gia Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong trong giai đoạn chiến sự căng thẳng, ông Vui bước vào chiến trường với tâm thế của một “lính mới” còn nhiều bỡ ngỡ. Tuy nhiên, trái với hình dung về một ngày đầu quân ngũ với những nghi thức thường lệ, ông lập tức bị ném vào thực tế chiến tranh khốc liệt.

Trong lúc đơn vị đang tạm nghỉ dưới thuyền, Ban chỉ huy địa phương nhận được tin báo khẩn về khả năng tấn công của quân Pol Pot. Chưa kịp ổn định đội hình, trận pháo kích bất ngờ trút xuống. Đơn vị buộc phải đổ bộ lên bờ vào khoảng 9 – 10 giờ sáng, nhưng cuộc đổ quân nhanh chóng biến thành cảnh hỗn loạn khi đạn pháo rơi dồn dập.

Ông Vui kể lại: “Lính mới như tụi tôi còn chưa định hình chuyện gì xảy ra thì đạn đã nã tới tấp. Đơn vị phải chạy tản ra ngoài đồng để tránh pháo.”

Đêm đầu tiên – đêm của thử thách sinh tử

Cánh đồng nơi đơn vị tản ra chìm trong nước trắng xóa, không một điểm trú ẩn. Địa hình xa lạ khiến sự nguy hiểm tăng lên gấp bội. Những người lính trẻ bị chia cắt, mất liên lạc, chỉ còn biết dựa vào bản năng để tìm cách tồn tại.

Đêm xuống, tình hình càng trở nên căng thẳng. Không lán trại, không hầm trú, ông Vui và đồng đội phải co ro giữa đồng nước, ôm chặt ba lô – tài sản và vật dụng duy nhất – để cố gắng chợp mắt trong sự lạnh giá và bất an.

“Đêm đó ai cũng chỉ biết ôm ba lô mà nằm. Giữa trời tối, nước ngập tới đâu hay tới đó. Ngủ mà như không ngủ,” ông nhớ lại.

Đó là khoảnh khắc mà người lính trẻ phải đối diện với nỗi cô đơn, sợ hãi và sự thật trần trụi của chiến tranh. Chỉ khi trời sáng, Ban chỉ huy mới tập hợp lại đội hình, đưa đơn vị rời khỏi khu vực nguy hiểm để bước vào những nhiệm vụ chiến đấu tiếp theo.

Bài học đầu tiên của người lính trẻ

Kỷ niệm ngày đầu tiên ra trận của ông Nguyễn Văn Vui là minh chứng rõ nét cho sự khốc liệt không thể lường trước của chiến tranh. Trận pháo kích đầu đời đã trở thành bài học sinh tồn khắc nghiệt, buộc người lính trẻ phải vượt qua nỗi sợ, giữ vững tinh thần và bản lĩnh trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Thông điệp gửi gắm

Câu chuyện của ông Vui nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng chiến tranh không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là những đêm lạnh lẽo, những giây phút cận kề sinh tử mà người lính phải trải qua. Chính sự kiên cường vượt lên nỗi sợ ấy đã rèn luyện nên lớp Thanh niên Xung phong kiên trung, góp phần bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn