Cựu Thanh niên xung phong

NGUYỄN VĂN VUI NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TIẾP VẬN BIÊN CƯƠNG

Chú Nguyễn Văn Vui (sinh năm 1954), hiện đang sinh sống tại Phú Thạnh B, xã Phú Quới, Vĩnh Long. Chú là cựu chiến binh thuộc Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong Cửu Long, đơn vị tiền phương trực tiếp phục vụ tại mặt trận biên giới Tây Nam. Hành trình của chú không chỉ là những cuộc đối đầu trực diện, mà còn là sự hy sinh thầm lặng trên những cung đường vận tải khắc nghiệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như làn khói, nhưng ý chí người lính vẫn luôn rực cháy.

Vĩnh Long22/01/2026BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính Thanh niên Xung phong (TNXP) Cửu Long, giai đoạn cuối thập niên 70 là một chương sử đầy máu và hoa. Chú Nguyễn Văn Vui lên đường nhập ngũ, gia nhập Tiểu đoàn 1 khi đất nước đang đối mặt với những biến động dữ dội nơi biên giới Tây Nam. Thay vì những trận đánh vang dội trên mặt báo, hành trình của chú là chuỗi ngày đối mặt với cái khắc nghiệt của thiên nhiên và sự tàn khốc của chiến tranh du kích.

Nhiệm vụ trọng tâm của chú và đồng đội tại mặt trận này là đảm bảo "mạch máu" thông suốt cho tiền tuyến. Đó là những chuyến tải thương, tải đạn và tiếp tế lương thực xuyên đêm qua những cánh đồng hoang vắng, những dòng kênh rạch chằng chịt vùng biên giới.

Một trong những thử thách lớn nhất mà chú Vui và đơn vị thường xuyên đối mặt chính là những cuộc hành quân trong đêm tối. Để tránh sự phát hiện và pháo kích của quân Pol Pot, mọi hoạt động tiếp vận thường diễn ra khi mặt trời đã lặn.

Chú nhớ về những đêm dài lội sình lầy ngập quá gối, trên vai là sức nặng của những thùng đạn hay những bao gạo ướt nước. Giữa cái tĩnh mịch đến rợn người của vùng biên giới, mỗi bước chân đều phải cực kỳ cẩn trọng, bởi chỉ cần một tiếng động nhỏ hay một phút lơi lỏng cảnh giác là có thể rơi vào ổ phục kích của kẻ thù. "Có những lúc đôi chân như không còn cảm giác, vai đau nhức vì sức nặng của khí tài, nhưng chỉ cần nghĩ đến những đồng đội nơi tiền tuyến đang chờ đạn, chờ gạo để giữ chốt, chúng tôi lại động viên nhau tiếp tục bước đi."

Sự gian khổ ấy không hề có sự cường điệu. Đó là thực tế của những bữa cơm vội vàng bên mép mương, là những giấc ngủ chập chờn ngay trên đôi vai của đồng đội trong lúc dừng chân nghỉ. Chính sự kiên trì, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao độ ấy đã giúp chú và Tiểu đoàn 1 hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, trở thành chỗ dựa vững chắc cho bộ đội chủ lực trên chiến trường.

Thông điệp vàng gửi gắm

Hành trình của chú Nguyễn Văn Vui là minh chứng cho một chân lý giản đơn nhưng cao quý: Anh hùng không nhất thiết phải là người cầm súng nơi chiến hào, mà đôi khi là người thầm lặng giữ cho mạch máu của cuộc chiến không bao giờ ngừng chảy. Thông điệp mà chú gửi lại cho thế hệ trẻ hôm nay chính là bài học về sự bền bỉ và tinh thần tận tụy. Dù ở bất cứ vị trí nào, chỉ cần chúng ta làm việc bằng cái tâm và lòng yêu nước, sự đóng góp đó đều góp phần tạo nên sức mạnh vĩ đại của dân tộc. Sự bình yên hôm nay được đổi bằng những bước chân không mỏi của những người lính TNXP năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN VUI NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TIẾP VẬN BIÊN CƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa