Bài viết

Nguyễn Văn Vượng

Ở xóm Na Thức, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, từ mặt trận chống không kích đến những ngày mở đường nơi biên giới – ông Nguyễn Văn Vượng, sinh năm 1954. Tháng 8 năm 1972, khi đất nước đang trong thời điểm cam go, ông lên đường nhập ngũ. Với quân hàm Hạ sĩ, giữ cương vị tiểu đội phó, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ, cùng đồng đội chiến đấu trên nhiều mặt trận từ Quảng Bình ra miền Bắc.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“12 NGÀY ĐÊM GIỮ TRỜI – MỞ ĐƯỜNG GIỮ ĐẤT”

Ở xóm Na Thức, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, từ mặt trận chống không kích đến những ngày mở đường nơi biên giới – ông Nguyễn Văn Vượng, sinh năm 1954.

Tháng 8 năm 1972, khi đất nước đang trong thời điểm cam go, ông lên đường nhập ngũ. Với quân hàm Hạ sĩ, giữ cương vị tiểu đội phó, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ, cùng đồng đội chiến đấu trên nhiều mặt trận từ Quảng Bình ra miền Bắc.

Nhưng ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời người lính của ông… là chiến dịch 12 ngày đêm chống B52. Đó là những ngày cuối năm 1972, khi bầu trời miền Bắc rung chuyển bởi những đợt ném bom dữ dội. Những chiếc B52 trút bom xuống các thành phố, các tuyến đường, với mục tiêu phá hủy và làm lung lay ý chí của nhân dân ta. Không khí khi ấy là sự căng thẳng đến nghẹt thở. Trong những đêm chiến đấu, ông cùng đồng đội luôn trong trạng thái sẵn sàng. Tiếng còi báo động vang lên, tất cả nhanh chóng vào vị trí. Bầu trời rực sáng bởi bom đạn. Mặt đất rung chuyển. Nhưng giữa khói lửa ấy, người lính vẫn kiên cường bám trụ.

Trong vai trò tiểu đội phó, ông Nguyễn Văn Vượng không chỉ trực tiếp làm nhiệm vụ mà còn động viên, giữ vững tinh thần cho anh em trong tiểu đội. Mỗi đêm trôi qua là một thử thách. Mỗi lần vượt qua là thêm một lần ý chí được tôi luyện. Và rồi… chiến dịch kết thúc. Bầu trời dần trở lại bình yên, nhưng những ngày tháng ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Chưa kịp nghỉ ngơi lâu, ông tiếp tục bước vào nhiệm vụ mới.

Năm 1978, trong bối cảnh căng thẳng ở biên giới phía Bắc, ông tham gia mở đường phục vụ chiến đấu. Những con đường được mở ra giữa núi rừng, trong điều kiện khó khăn và nguy hiểm.

Không có ánh hào quang, không có tiếng vang lớn, nhưng đó là những công việc vô cùng quan trọng – giúp lực lượng cơ động, giữ vững thế trận. Từ bầu trời lửa năm 1972 đến những con đường nơi biên giới năm 1978, ông Nguyễn Văn Vượng đã đi qua những chặng đường gian khổ nhất của người lính.

Tháng 9 năm 1978, ông xuất ngũ, trở về quê hương Na Thức. Cuộc sống trở lại bình dị, nhưng ký ức về một thời “giữ trời – giữ đất” vẫn luôn in đậm trong tâm trí.

Ông không kể nhiều về chiến công, nhưng mỗi câu chuyện đều khiến người nghe xúc động.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Vượng nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những đêm không ngủ, Bằng những con đường mở trong gian khó… Và bằng ý chí kiên cường của những người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn